Showing posts with label Biểu tình chống TQ. Show all posts
Showing posts with label Biểu tình chống TQ. Show all posts

Sunday, May 11, 2014

Về một tấm hình biểu tình

Biểu tình phản đối chính phủ TQ (đợt 3) tại Thăng Bình - Quảng Nam

Biểu tình không phô trương. Nói không ngoa là: đúng chất Quảng Nam.

Tâm tư, tình cảm được thể hiện rõ ràng, chân chất trên những tấm biểu ngữ mộc mạc, nhưng được viết rất nắn nót.

Nhìn tấm hình làm tôi liên tưởng đến phong trào chống sưu cao thuế nặng ở Trung kỳ trong giai đoạn thuộc Pháp, xảy ra đồng thời với phong trào Duy Tân của cụ Phan Châu Trinh. Chính quyền ap bức quá, bất công quá thì người dân nổi lên chống lại. Bắt đầu lẻ tẻ tử một vài phủ, huyện ở Quảng Nam, sau trở thành phong trào khởi nghĩa rộng lớn khắp miền Trung, kéo từ Thừa Thiên, đến Phú Yên.

Thời đó, chắc chắn là không có cờ xí đỏ một góc trời, hoặc vàng một góc phố như ở SG, HN, hoặc Little SG ở Cali như thời hôm nay. Nhưng tính khốc liệt của nó thì hơn hẳn vì chẳng có ai "đồng lòng cùng chính phủ". Như những tấm hình được đăng trên các báo ở trong nước.

Thời đó biểu tình ôn hòa, nhưng nộ khí thì đằng đằng. Không thỏa hiệp.

Yêu và trân trọng một cách nắn nót cái tinh thần này.

Monday, July 2, 2012

Xin đừng và Lời than vãn

Hai hình trên là cảnh trấn áp người biểu tình chống Trung Cộng ở Sài gòn vào ngày 1/7/2012, khi công ty CNOOC của nước này chào thầu 9 lô dầu khí ở biển Đông nằm trong lãnh hải VN.
Những người của phía lực lượng trấn áp trong sắc phục trắng nhìn rất giống tàu. Hình này tag từ facebook của bạn bè.

Quý vị nào không thích những hành động biểu tình như trên của người Hà Nội, dân Sài Gòn thì please, shut up! Dịch qua tiếng Việt đàng hoàng là Xin đừng quăng quật. Link bài của Dr. Nikonian.
Hành động biểu tình chống tàu của những anh chị em được xếp vào diện "phản động" thường bị xem nhẹ và bị mỉa mai bởi một số tư duy không màng của một số người. Trong đó có những "chí thức" đang rất thèm khát khao tri thức của thế giới.

Còn đây là lời than vãn của Đốp Nicoteen, xin cốp về để phục vụ quý anh chị không thuộc trong friend list. Và cũng không giới hạn người đọc và người ngẫm. :)

Xứ sở cứt gì mà yêu nước cũng bị hành hạ là sao? Mie, tụi bay tưởng tàu nó qua đây thì nó cho tụi bay nhà cửa quyền lực à? Bà con phe cánh nó để đâu. Tàu qua xứ này, tụi tao sẵn sàng chết trước, để tụi mày chết sau, vừa chết vừa tiếc của xót quyền lực, chết trong dằn vặt, chết không siêu thoát. Nhớ đó!

Sunday, June 12, 2011

Đẹp về hình thức lẫn nội dung

Lên facebook dạo này có nhiều người post hình đẹp. Từ hình biểu tình, đến hình đi chơi.
Nhà Nhảm có cái hình Em bé Saigon. Rất sống động. Thích. Nhưng phát hiện thêm trong "tàng hình face" (bắt chước lối nói : tàng kinh các) có cái hình này rất độc đáo .

Nguồn: Facebook

Đây là một tấm hình đẹp. Ngoài cái chuyện bố cục hình ảnh, tính hợp lý chất liệu, kỹ thuật... như em bé ngồi trên vai, góc máy cận cảnh, đặc tả nụ cười tươi rói của ông bố (đoán thế)...phân tích những cái này dành cho các bác chuyên gia. Thì tấm hình này đẹp thêm ý nghĩa về mặt nội dung. Những chữ viết trên mảnh giấy.

Lòng yêu nước của người Việt đã bộc phát ra một cách vô tư, nhưng chính lối biểu đạt này cho thấy tính tự nhiên sẵn có trong con người thật là đặc biệt.

Không thể áp đặt bất kỳ một điều gì lên ý thức của con người được.

Một khi ý thức muốn được bộc lộ một điều gì đó về sự vui, cái buồn hay nỗi giận dữ... thì sẽ tạo ra những phản ứng minh họa đi kèm rất tự nhiên.

Cái hình trên nói rõ về cái tính tự nhiên của sự phản kháng.

Wednesday, June 8, 2011

Hậu chấn (3)

Thấy ghét thì phải hét lên!

Năm 2003, lần đầu tiên trong đời tôi đi biểu tình. Có khoảng 1.000 người tập trung trước ĐSQ Mỹ ở Hà Nội, với rất nhiều biểu ngữ phản đối cuộc chiến tranh của Mỹ tấn công Iraq. Vừa xong tiết học chán ngắt ở giảng đường tôi vội về nhà để vẽ biểu ngữ trên cái bìa giấy cứng, nội dung có hai câu "Hãy để những người lính trở về nhà!" và "Không giết hại thường dân vô tội". Dĩ nhiên chiến tranh vẫn xảy ra, mặc dù tôi cũng không thích chế độ độc tài của Saddam, nhưng đã có hàng nghìn người lính và người dân vô tội đã chết trong cuộc chiến tranh này. Một người bạn của tôi bảo "500 người Iraq chết cũng không bằng sứt một mẩu nhỏ ở đầu ngón tay!". Hiểu ở một góc độ nào đó, anh ta có vẻ đúng. Tôi chả biết nước Iraq thế nào, tôi chả biết người Iraq ra sao, nhưng tôi thấy ghét chiến tranh, tôi không thích khi thấy trên truyền thông có nhiều hình ảnh phụ nữ và trẻ em chết nhiều như thế.


Tôi đi, vì tôi yêu hòa bình. Có được không?!


Bốn năm sau, tôi xuống đường đi biểu tình lần thứ hai trong đời. Đó là những ngày mùa đông năm 2007. Trung quốc tuyên bố thành lập Tam Sa và thè ra cái lưỡi bò muốn liếm hết biển Đông. Mặn phết đấy. Sự việc này đã dấy lên bức xúc của người Việt Nam, và một phong trào chống tàu khựa nổi lên trên mạng Internet và đặc biệt đã thông qua trang mạng xã hội khi ấy là Blog Yahoo 360 để biến thành lời kêu gọi tuần hành biểu tình để phản đối. Số người tham gia cũng phải tới con số nghìn người, với một màu đỏ rực của sắc áo và cờ sao vàng. Năm ấy có rất nhiều biểu ngữ, có rất nhiều hình ảnh đẹp mà bây giờ có thể xem lại trên mạng. Có lẽ đã bao nhiêu năm rồi Việt Nam mới có một cuộc biểu tình như thế. Không những ở trong nước là Hà Nội và Sài Gòn mà biểu tình đã đồng loạt nổ ra tại nhiều nước khác như Mỹ, Pháp, Anh, Ba Lan,... Lần ấy an ninh VN ra tay khắc nghiệt, từ những rùi cui ngay tại cuộc biểu tình cho đến một loạt các trấn áp sau đó. Rất nhiều người đã bị bắt và còn bị gây khó khăn đến tận bây giờ.


Này, yêu nước có phải là một cái tội không?!


Lại đúng sau bốn năm, với sự kiện ngày 5/6/2011 vừa qua tôi xuống đường để đi biểu tình lần thứ ba trong đời. Nhưng lần này cảm giác và suy nghĩ của tôi có nhiều khác biệt. Lời kêu gọi trên mạng có trước đấy một tuần nhưng xem ra tôi hơi dửng dưng. Tôi nhớ lại thời kỳ của năm 2003, với một sự nhiệt huyết của tuổi trẻ. Tôi nhớ lại thời kỳ của năm 2007 với biểu hiện trong sáng rồi bị dập vùi. Còn bây giờ, tôi cũng như nhiều người khác, ngồi nhìn lời kêu gọi trên màn hình máy tính, trong lòng không gợn sóng. Người ta gọi như vậy là trưởng thành ư?! Sự hiểu biết ít hay nhiều của con người không phụ thuộc vào thời gian mà họ sống, còn cảm nhận - có người cả đời cũng không thể hình thành.
Tôi ủng hộ những người xuống đường, và tôi không có ý kiến với những người im lặng. Nhưng tôi thích và muốn lên tiếng với những người phản đối.


- Xúi giục, lôi kéo, kích động ư? Hãy nói những điều đó với bọn trẻ con nếu bạn muốn lừa chúng. Tôi coi cả những người đã sống lâu mà thiếu hiểu biết cũng là trẻ con.
- Đây là việc riêng của Nhà nước ư? Nhà nước là một dạng chính thể, được sinh ra để làm công tác quản lý. Còn "Tổ Quốc" nó thuộc về Nhân Dân.


Nhổ toẹt sự thật ra, thì tại sao chính quyền lại cấm đoán biểu tình đến vậy? Làm cho các đồng chí tàu khựa mất lòng là một điều nhỏ thôi. Điều sâu kín mà người ta sợ nhất đó chính là "thói quen" sẽ hình thành trong dân chúng. Ở các nước văn minh, người ta có thể xuống đường để phản đối một chính sách nào đó của chính phủ mà họ thấy không hợp lý hợp tình. Đó là một cư xử rất có tính xây dựng chứ không phải phá hoại. Bởi khi có sự tương tác giữa các bên có liên quan về quyền lợi và nghĩa vụ thì kết quả bao giờ cũng tốt hơn. Đó là một câu chuyện khá dài về dân chủ.


Nhưng năm nay tôi cho rằng chính quyền cũng không muốn cấm hẳn, hoặc là không thể làm rắn hơn. Bởi sự phản ứng của chính quyền VN lần này khác hẳn với năm 2007. Báo chí đã được đưa tin về các xung đột, thậm chí còn cho giật tít với khẩu khí rất mạnh. Xem ra, đó cũng là một bước tiến đáng khen rồi. Dĩ nhiên, thế trận ngoại giao quá nhiều lắt léo, trên bàn hội nghị Shangri-la ở Singapore thì tướng Thanh, tướng Vịnh cương nhu cũng được dễ hơn khi ở hậu phương một số báo chí hàng đầu VN đã được phép "chiến đấu", và hai cuộc biểu tình ở Hà Nội và Sài Gòn vẫn được diễn ra dù luôn trong tình trạng được kiểm soát mức độ. Hãy cứ tạm coi mình như một con cờ để họ sử dụng đi, trong trường hợp mà quyền lợi của bạn đang nằm trong đấy thì sao phải nghĩ! Nếu chính quyền muốn cấm đưa tin, dẹp biểu tình có được không? Ơ hay, chuyện đó với những người cộng sản dễ như trở bàn tay!


Biểu tình có thể nguy hiểm. Không phủ nhận điều này. Nhưng biểu tình cần diễn ra. Nó có ích lợi cả trước mắt và lâu dài. Hai cuộc biểu tình vừa qua đã diễn ra quá ôn hòa, thật may mắn vì điều này. Đừng có nghĩ rằng ai cũng có điều kiện ngồi trước máy tính truy cập mạng và đọc các nguồn thông tin nhiều chiều để có thể biết đến sự thật. Nhiều người VN hoàn toàn còn chưa biết Hoàng Sa đã mất vào tay tàu khựa từ năm 1974. Các mốc biên giới trên bộ đã chịu thiệt thòi và lãnh hải hiện nay đang bị xâm phạm thế nào.


Biểu tình có đòi lại được đảo không? Trước mắt thì là không. Vậy biểu tình làm cái đếu giề? Đến đây thì tôi không muốn trả lời nữa.


Đêm trước ngày biểu tình, tôi ngồi với vài người bạn và anh bạn Tie Suc có hài hước rằng "nhiều người vốn cũng có tí hay ho trên mạng có nói rằng, yêu nước bây giờ là đi xe ra phố không được bấm còi!". Đúng đấy, việc đáng làm như thế thì yêu nước rồi còn gì. Và còn nhiều việc khác phải làm nữa, như học giỏi này, kiếm tiền này để xây dựng nước nhà vững mạnh, quân đội hoành tráng (!!!). Nhưng đó là những việc bạn nên làm cả đời, còn biểu tình, nó là việc của một thời điểm. Nữ nhà thơ Dạ Thảo Phương đưa con trai của mình cùng đi biểu tình, trong bài viết của chị, tôi thích một ý nhất, đó là dạy cho con biết phản ứng về một hành động xấu. Bạn đồng nghiệp Codet Hanoi của tôi thì nói rằng "cũng chẳng hay ho gì cái chuyện diễu hành trên phố, nhưng đi thì cứ đi thôi!". Vâng, đi thì cứ đi thôi, ở nhà thì cứ ở nhà thôi. Đâu có ai ép buộc, lôi kéo, xúi giục!


Kích động thì có đấy! Những ngư dân VN bị tàu lạ khựa bựa chèn ép, cấm đoán, thậm chí đã cướp tài sản rồi hành hạ trong suốt thời gian dài vừa qua. Họ có lí do để nổi giận! Họ có lí do để phản kháng. Còn chúng ta phải đợi tàu khựa sọc lưỡi lê vào nồi cơm của mình mới lên tiếng hay sao?!


Vâng, tất cả bọn tôi đã ăn cơm nhà rồi đi vác tù và hàng tổng!
Vâng, chúng tôi thừa thời gian, thừa cơm, hão huyền, lắm chyện, rách việc...!
Ờ, thì thế đếu nào chả được!


Thế khi tàu khựa tấn công thì những người biểu tình, những người "nói to nói nhỏ" yêu nước có cầm súng ra trận không? Xin đừng hỏi mãi nhưng câu ngây thơ như thế nữa được không? Ơ hay tôi đang hỏi anh mà?! Dạ vâng, thế iem xin giả nhời: Ở một đất nước có quân đội thì nghĩa vụ của họ là bảo vệ tổ quốc cả trong thời bình và khi có chiến tranh. Họ được nhân dân bỏ tiền ra nuôi để làm việc ấy. Trong thời bình thì chỉ cần quân đội đủ thị uy, nhưng khi chiến tranh xảy ra thì tổng động viên tất cả phải ra chiến trường. Quyết định vậy đi nhé! Súng kề vào đầu thì không muốn cũng phải đi! Trừ khi có tiền có quyền vượt biên về miền cực lạc!


Chiến tranh đau thương lắm, có biết không hả?!! Đừng bao giờ hỏi những câu hiển nhiên như thế nữa.
Chính quyền từng đánh đồng "yêu nước" là "phản động" qua những lần biểu tình lần trước. Nhưng một số bạn trên mạng cũng đừng có ngây thơ lải nhải "biểu tình" là "muốn chiến tranh". Chiến tranh không dễ xảy ra đến thế. Nó không phải muốn mà được, không phải tránh mà dễ thoát.


Mỗi người có cách biểu hiện của riêng mình. Chưa nói đến yêu nước hay không. Chỉ nhân có cuộc biểu tình ôn hòa phản đối Trung Quốc này tôi muốn nói dài dòng như rứa chỉ bởi đã đọc những lời lẽ khiến tôi muốn nhếch mép.


Bốn năm sau cuộc biểu tình năm 2007, người ta vẫn còn nhắc đến nó. Nhiều năm sau cuộc biểu tình năm 2011 người ta sẽ còn nhắc đến. Xuống đường sát cánh với nhau hay can ngăn phản đối đều đã đi vào lịch sử theo những cách khác nhau. Tôi chưa thấy một ai sau khi đi biểu tình về nói lời hối tiếc. Đã ba lần tôi xuống đường và chưa một giây phút nào tôi phải ân hận vì điều đó.


Người VN yêu bóng đá lắm, ngồi trong sân vận động quốc gia giữa 40.000 người là một biển màu cờ sắc áo hò hét cổ vũ cho đội tuyển thân yêu. Rồi khi chiến thắng là đổ ra tràn ngập phố phường! Những cảm giác đó sướng lắm.


Bạn không cần phải hô khẩu hiệu, không cần phải mặc áo cờ đỏ sao vàng. Cứ mặc đồ bình thường thôi nếu bạn muốn thế, cứ im lặng đi giữa mấy trăm người thôi nếu bạn muốn thế, nhưng bạn sẽ vẫn có cảm giác khác lắm. Xung quanh bạn có những người già, người trẻ, con trai con gái,... họ hát quốc ca, họ lên tiếng phản đối những hành động xấu, họ đấu tranh cho hiện tại và tương lai của chính họ, gia đình họ và đồng bào của họ.


Thấy ghét thì phải hét lên, cảm giác đó cũng sướng lắm!

 Nguồn: Facebook của Dino Trung

Cảm ơn bài viết của Dino. Người Việt nam cần phải có thói quen mở miệng thẳng thắn như thế này để bớt đi cái tính xấu hay càm ràm và nói xấu sau lưng. Mở miệng thì sẽ mở được lòng và ắt là sẽ có mở mắt.

Đừng khóc. Hãy hét lên, ôi quê hương yêu dấu!

Monday, June 6, 2011

Phục vụ đồng bào xa tổ quốc (1)

BIỂU TÌNH
Lúc 7g30, vài người đứng lẻ tẻ xung quanh khu vực công viên 30-4, nhà thờ Đức Bà. Công an chìm nổi chạy qua chạy về, chỉ đạo tác chiến. Từ nhà thờ Đức Bà, một nhóm người lớn tuổi, hình như là Nguyễn Đình Đầu, Hồ Cương Quyết và vài người nữa xuất hiện. Một chị trung niên, tay cầm cuốn sách Quang Trung Nguyễn Huệ cũng tiến đến. Khoảng vài chục người đi lại sát lãnh sự quán Trung Quốc, công an bắt đầu chặn lại. Hai người lớn tuổi và ông Hồ Cương Quyết (ông này người Pháp hay sao á) bắt đầu tranh luận với công an. “Chúng tôi tỏ thái độ phản đối với chính phủ Trung Quốc, chúng tôi phản đối hành vi xâm lược của họ”. Có một anh công an chìm, mặc thường phục ra điều đình. “Đây là khu vực an ninh, anh chị không được đến”. Họ bắt đầu chặn hàng rào. Một chị chắc là của hội phụ nữ: “Chuyện này để Đảng và nhà nước giải quyết”. Những người biểu tình phản bác: “Chị cứ về với Đảng và nhà nước. Còn chúng tôi phải biểu tình”. Một anh nữa lại ra nằn nỉ: “Các anh chị thông cảm…” “Ô, thông cảm gì hả anh? Thông cảm cho hành vi xâm lược của Trung Quốc à!” Lúc đó, nhiều người từ phía công viên 30-4 tràn qua. Từ trên lầu của lãnh sự quán Trung Quốc, vài ba người ghé xuống nhìn, chụp hình. Đoàn người biểu tình ngước lên hô to: “Đả đảo Trung Quốc xâm lược!” “Hoàng Sa, Trường Sa là của Việt Nam”. Đoàn người biểu tình đi qua bên kia đường, ngay nhà văn hóa thanh niên và bắt đầu hô to nhiều khẩu hiệu: “Đả đảo Trung Quốc xâm lược!” “Không dùng hàng Trung Quốc”… Số người biểu tình tăng lên nhanh chóng. Một anh chừng 50 tuổi sau khi điều đình không được đã nổi cáu, dằn cuốn sách Quang Trung Nguyễn Huệ của chị kia. Cả đám nhào vô, la to: “Sao anh đánh nhân dân? Anh có ăn cơm uống nước của nhân dân không mà anh đánh người ta?” Anh ta lủi đi, sau đó quay lại và xuống giọng: “Mấy anh chị cố gắng trật tự giùm”.
Đoàn người di chuyển qua bên phía Nguyễn Thị Minh Khai, đối diện lãnh sự quán Trung Quốc và tiếp tục biểu tình. Nhiều người nhập cuộc hơn và họ bắt đầu chặn đường. Số lượng người biểu tình tiếp tục tăng lên. Mọi người hát hò xong thì lại quay đầu, đi vòng qua bên Phạm Ngọc Thạch, xuống Lê Duẩn, qua Pasteur, vòng về lại Nguyễn Thị Minh Khai. Sau khi thỏa chí la hét, họ bắt đầu đi từ Phạm Ngọc Thạch, qua nhà thờ Đức Bà, theo đường Đồng Khởi đi về nhà hát thành phố. Không biết có bao nhiêu người nhưng khi tốp đầu quẹo đến Lê Lợi, trước UBND thành phố thì cái đuôi của đoàn biểu tình vẫn còn ở  nhà thờ Đức Bà.
Đoàn biểu tình đi theo đường Lê Lợi, xuống chợ Bến Thành, qua Trương Định, lại Nguyễn Thị Minh Khai, quẹo Nam Kỳ Khởi Nghĩa vì bị chặn, qua Lê Duẩn, dừng ở lãnh sự quán Mỹ 10p, qua trường Nhân văn, Đinh Tiên Hoàng, quẹo xuống Nguyễn Thị Minh Khai. Hàng rào, công an chìm, thành đoàn, cảnh sát cơ động đứng chặn hết, không cho vào khu vực đối diện lãnh sự quán, cả bên Nguyễn Thị Minh Khai lẫn bên Phạm Ngọc Thạch. Và thế zồi, một bác già già hình như là tướng gì đó bên Hải Quân ra thuyết trình. Dài dòng lắm, các bác muốn biết thì cứ lên youtube, coi chị Phương Nga nói sao là bác í nói vậy đó. Khi hỏi: “Bác có ăn cá hông? Bác có nợ ngư dân Lý Sơn hông?” thì bác hông giả nhời. Nhiều lời la hét vang lên: “Im đi, im đi”, “Kiên nhẫn mấy mươi năm rồi!” Bác bảo chúng ta hy vọng vào tình hữu nghị giữa hai bên, mọi người la lên: "không hy vọng, hãy hành động đi!". Bác í bảo là bộ trưởng quốc phòng ba tàu nói vụ cắt cáp tàu bình minh 2 không phải do Trung Quốc. Mọi người hỏi to: “Tàu lạ là tàu nào? Sao bắn chết ngư dân Quảng Ngãi?”. Mọi người không nghe bác ấy nói nữa. Họ đòi phá hàng rào, kêu đại diện phía Trung Quốc ra điều đình. Hiển nhiên là không ra rồi! Bác í lại nói tiếp, bên thành đoàn rất chi là chăm sóc bác ấy, tranh thủ trà trộn, khuyên nhủ anh em ra về.
Vui nhất vẫn là mấy chị bên hội phụ nữ, ra hỏi chứ em sinh viên trường nào. “Dạ em sinh viên trường ĐH Công nghiệp”. “Ai tổ chức cho tụi em đi biểu tình?” “Dạ thầy hiệu trưởng đó chị!” Chị ấy hiểu hàng, lặng lẽ ra đi.
Bà con phản đối quá, bác Hải quân hai quần kia ra đi, một bác khác xuất hiện. Mọi người hỏi to: “Bác là Trung Quốc hay Việt Nam?” “Tôi là giảng viên trường nhân văn”. Sau đó thì thầy giáo tháo giày vẫn nói như chị Phương Nga, mọi người lại phản đối. Khi hỏi thầy: “Chuyện ngoại giao là của nhà nước, vậy tuổi trẻ phải làm gì? Đứng yên nhìn Trung Quốc xâm lược à?” Thầy bí, hí hí. Thầy vẫn diễn thuyết, rằng chuyện phản đối Trung Quốc của Việt Nam, nhiều nước ủng hộ. “Ai ủng hộ? Cuba hay Triều Tiên hay Miến Điện?” Bác xe ôm cười toe toe: “Cuba ngủ thì Việt Nam thức, chia nhau canh giữ hòa bình”. Mọi người cười ồ lên. Sau đó có một bạn nhào vô, vật ông thầy. Bởi chưng ông thầy nói chúng ta phải bình tĩnh, hành động đúng pháp luật. Bạn kia nói: “Theo điều 69 của hiến pháp năm 1992, chúng em được phép biểu tình!” Mọi người vỗ tay rần rần, phía dưới kêu lên: “Thầy ơi, về học lại môn luật đi thầy!” Ông thầy lại bô bô tiếp, phía dưới có người hát: “Hey, teacher, leave them kids alone!” Mọi người lại cười ồ.
Sau đó thì tùm lum các loại nhóm chia ra. Bạn Alec người Mẽo đang đứng cười phè phè thì bị hai chú công an vô kêu ra: “Sir, please go out!” Và sau đó thì hông thấy bạn í đâu nữa. Từ lúc đứng lại chỗ lãnh sự quán, theo thông tin hành lang thì bên ngoài còn nhiều nhóm khác bị cắt đuôi, không cho vô. Nhóm từ Đà Lạt xuống, Vũng Tàu, Bình Dương lên đều bị cô lập ngoài nhà thờ.
Còn sau đó, qua dân làm báo, người việt đọc giùm đi, mình ko có hình ảnh và ko nắm rõ tình hình sau đó. Nói chung là quành tráng, thắng lợi, ôn hòa, vui vẻ. 
P/s: Note này dành tặng anh em nào bị cắt đuôi, ko tham gia biểu tình, bị giam lỏng ở nhà. Hẹn gặp lại tuần sau.

Nguồn: Facebook của Lan Phương


Ôi, yêu cái tinh thần Việt quá đi!

Sunday, June 5, 2011

Cảm ơn những hạt giống không sợ hãi

Sáng nay online, gặp thằng bạn trên facebook đang update tin tức, hình ảnh cuộc biểu tình sáng chủ nhật ở Saigon. Thấy nó bình yên vô sự, thế là mừng.
Lướt qua một vài trang blog khác, thấy mọi người tường trình về cuộc biểu tình, coi một số hình ảnh mà trong lòng vui mừng quá đỗi. Cảm động trước cái tinh thần yêu nước của tất cả con dân Việt Nam từ trong nước ra đến hải ngoại.

Cám ơn tất cả mọi người đã tham gia biểu tình ở Hanoi, Saigon, Los Angeles... và những thành phố khác nữa. Họ là những người Việt Nam yêu nước một cách chân chính, yêu nước không vụ lợi. Xin nghiêng mình cảm ơn các bạn, cảm ơn mọi người.
Họ là những người yêu nước chân chính, không vụ lợi (Photo: Facebook)
Sau cái tin nóng hổi vể biểu tình chống TQ ở Saigon, Hanoi... Ở bên này là buổi sáng Chủ Nhật thì VN đã bước vào đêm. Những tưởng đêm sẽ xuống yên bình sau một ngày nhiệt huyết vì lòng yêu nước. Niềm vui mừng cho thằng bạn mình gặp trên facebook sáng nay chưa kịp hết, đang viết vội vài hàng cám ơn những người biểu tình thì cái tin thằng khác bị bắt giam khiến cho mình hoảng hốt và cảm thấy lo lo.
Lòng yêu nước bị tước đoạt. Đêm không bình yên như mình nghĩ.

Tiếng gõ cửa của lũ âm binh lại khuấy động lòng người. Chúng lại vào từng nhà và bắt người đem đi.

Bị ám ảnh về những hình ảnh về đấu tố, cải cách ruộng đất 1954 ở miền Bắc, thảm sát Mậu Thân - Huế 1968 do hiểu biết qua lịch sử. Rồi tận mắt chứng kiến sự phân ly của nhiều gia đình người Việt sau 1975 ở miền Nam, sự liều mình gạt nước mắt ra đi của nhiều người Việt khác nữa năm 1979, rồi cảm giác thảng thốt cảnh giác giữa đêm khuya thanh vắng khi nghe tiếng chó sủa, tiếng động lạ sau hè nhà...khi cùng nằm bên cạnh ông ba, bên cạnh ông cậu để theo dõi tin tức trên chiếc đài bán dẫn...

Sự sợ hãi được gieo mầm và nảy nở từ những sự việc đó. Một giai đoạn lịch sử không mấy gì sáng sủa, mà nhiều người rất muốn quên đi, vẫn đang còn quay lại thì làm sao yên được? Làm sao nguôi ngoai?

Đã hy vọng rằng sau sự kiện sáng Chủ Nhật ngày 5 tháng Sáu, 2011 và sự kiện xa hơn nữa vào năm 2007 thì người Việt sẽ nhìn vào lịch sử ở một trang khác đẹp hơn, tươi sáng hơn, hào hùng hơn. Liệu có được không khi bóng tối âm binh vẫn trỗi dậy? Lần này, chúng cầm theo lưỡi hái để thu hoạch vụ mùa sau khi gieo mầm sợ hãi bấy lâu nay.

Bùi Chát, Mẹ Nấm, Điếu Cày, Người Buôn Gió, Anhbasg... và nhiều người khác nữa. Hạt giống sợ hãi không thể nảy mầm ở trong họ. Lũ âm binh sẽ không thu hoạch được từ họ một chút gì.

Hạt giống sợ hãi chỉ nảy mầm trong trái tim đớn hèn và nguội lạnh của những kẻ vô lương tri. Còn các anh chị, những người không bao giờ bị khuất phục, không chấp nhận bất kỳ một sự thỏa hiệp nào từ phía những kẻ vị danh, hám lợi.
Hạt giống của lòng dũng cảm, sự không khuất phục của các anh chị sẽ được nảy nở, và là một nguồn khởi động, khích lệ cho những tâm hồn yếu đuối.

Một lần nữa, xin cám ơn các anh chị, cám ơn mọi người, những-hạt-giống-không-sợ-hãi. Cầu nguyện cho các anh chị, và mọi người được bình an.