Showing posts with label Người Việt hải ngoại. Show all posts
Showing posts with label Người Việt hải ngoại. Show all posts

Friday, March 14, 2014

R.I.P chú Ánh



Chiều thứ Sáu, ngày 14 tháng Ba. Đang dạo dạo trên FB thì bất ngờ màn hình pop-up lên tấm hình chú Ánh từ FB của anh bạn. Cái gì mà R.I.P? Có hoa mắt không vậy? Gởi tin nhắn qua. Không ai đùa giỡn chuyện như vậy được. Vậy là Chú Vũ Ánh đi thật rồi...

Ông là một nhà báo đáng kính ở quận Cam.
Tôi khẳng định như vậy. Và tôi tin điều tôi nói ở trên là đúng.

Nhớ lại thời kỳ học việc trong tờ NV, ngoài sếp trực tiếp là anh H.N, thì người mà tôi được làm việc rất nhiều là chú Vũ Ánh. Hồi đó, ông làm chủ bút, và thường xuyên trực tòa soạn cuối tuần. Còn tôi, anh học việc, thì tất nhiên cũng luôn luôn được giao việc cuối tuần. Tôi chạy đi lấy tin. Trưa vội về viết bài. Hai chú cháu thường cùng nhau nhai bánh mỳ chợ Cũ hoặc Lee- Sandwiches (vì cuối tuần anh bếp của tòa soạn nghỉ). Phòng biên tập hồi đó vốn đã ít người, cuối tuần chỉ có hai chú cháu. Ông lọc cọc gõ trên bàn phím. Thỉnh thoảng nghe tiếng ông đằng hắng. Ho.

Rồi tôi bỏ việc làm báo. Một hai năm sau thì ông và anh H.N cũng xếp đồ đạc, sách vở bỏ vào thùng ra đi trước sự hớn hở của những người biểu tình ở quận Cam.

Nhưng ông vẫn làm báo. Vẫn đường hoàng, mực thước và chính trực trên những bài viết của mình. Tôi đặc biệt rất thích đọc những bài viết theo lối kể chuyện của ông. Giọng văn ông viết chứa nhiều tình cảm. Rất nhiều lần sau này tôi được gặp ông, và tôi phát hiện ra rằng: mỗi lần bắt tay, tôi luôn nhận được từ ông một luồng ấm áp.

Tôi nhớ không lầm, thì có một lần chú Phan, một biên tập viên của tờ NV, nói với tôi rằng: Nghề báo không phải là ngành thời trang.
Sự so sánh này tất nhiên là không hẳn đúng. Nhưng tôi nghĩ câu nói này cũng có cái lý. Sức trẻ xốc vác có thể hoàn toàn phù hợp với việc lăn lộn săn tin. Nhưng tính mực thước, sự điềm đạm và kinh nghiệm của tuổi nghề khiến cho bài viết có thêm nhân cách.

Chú Vũ Ánh là một nhà báo có nhân cách đáng kính trọng.
Ông mất quá đột ngột, khiến cho những người có quen biết ông đều cảm thấy bàng hoàng.
Thật buồn và cảm thấy tiếc quá!

Xin vĩnh biệt Chú Ánh, một nhà báo chính trực!



Vài hàng sơ lược về tiểu sử của chú Vũ Ánh - một trong số những người đáng kính mà tôi may mắn được gặp ở trong đời.

Nhà báo Vũ Ánh (cũng là tên thật của ông), sinh năm 1941 ở Hải Phòng, còn có bút hiệu khác là Vũ Huy Thục. Trước năm 1975, từ 1964 phục vụ tại Hệ Thống Truyền Thanh Quốc Gia đến sáng ngày 30-4-1975, với các chức vụ: phóng viên mặt trận 7 năm, rồi trưởng phòng Bình Luận, Chánh Sự Vụ Sở Thời sự Quốc tế và Quốc nội cho đến 10 giờ sáng 30-4-1975. Ngoài ra, ông còn cộng tác với các nhật báo Dân Ý, Báo Đen và Sóng Thần vào những năm chiến tranh.

Sau 30-4-1975, đi tù cải tạo dưới chế độ Cộng sản 13 năm, trong thời gian này bị nằm “chuồng cọp” mất 5 năm liên tiếp vì chống lại chế độ lao tù và ấn hành tờ Hợp Đoàn (báo chui trong trại giam). Được thả về gia đình với 5 năm quản chế, mưu sinh bằng lao động chân tay cho đến khi được định cư ở Mỹ theo diện HO năm 1992.

Sang Mỹ, chú Vũ Ánh trở lại nghề báo và truyền thông: Nhật báo Viễn Đông Kinh Tế Thời Báo (TTK), Nhật Báo Người Việt (TTK và Chủ Bút), cộng tác với nhật báo Việt Herald. Đồng sáng lập đài Văn Nghệ Truyền Thanh (VNTT), Việt Nam California Radio (VNCR) và làm việc ở đó 10 năm, cộng tác với Đài Truyền Hình SBTN, hiện cộng tác với Tuần báo Sống, trong vai trò Cố vấn Biên tập.

Chú Ánh mất chiều ngày 14 tháng Ba, năm 2014. Hưởng thọ 73 tuổi.

Friday, December 20, 2013

Kinh cầu cho Anh

Hãy bỏ đi những ganh ghét, chê bai hoặc những tỵ hiềm.
Lắng nghe bài hát Lời Kinh Đêm của anh viết.
Và cầu nguyện cho anh.

R.I.P anh Việt Dũng.

Wednesday, August 22, 2012

Vỗ mông bên lề

1. Hôm qua đi làm về, lên internet thì thấy bà con bàn tán nháo nhào vụ Bầu Kiên bị bắt. Ông này giờ trở thành  hot-man, tâm điểm của mấy tờ báo Việt Nam. Vô facebook thấy hình này với một câu bình luận khiến mình sặc cười. Tinh thần Nguyễn Đức Kiên bất diệt!


Trong hình là mấy chú bảo vệ nhà anh Kiên, muốn tỏ ý bênh vực ông chủ nên đã đương đầu với ống kính báo chí như vậy. Thật là một sự cổ võ hết sức nhiệt tình. Tất cả vì tinh thần của anh Kiên. Anh Kiên đang bị tạm giam, thấy hình này chắc tinh thần cũng lên giây cót.

2. Nhìn tấm hình trên, làm mình nhớ đến tấm hình dưới đây, cũng tương tự, khi đọc bên blog Mr. Nhảm. Hình này chỉ khác về địa điểm. Nhưng lại giống với hình trên về động thái và tinh thần đương đầu. Cũng hết sức nhiệt tình. Tất cả vì tinh thần của Dân chủ. Nhưng mấy nhà đấu tranh cho Dân chủ, chắc là nhăn mặt khi thấy tấm hình này. Xuống tinh thần.


3. Luận về nội dung, ý nghĩa của hai tấm hình thì xin miễn. Chỉ lạm bàn về chuyện bên lề của hình ảnh mông má mà thui. Hai tấm hình trên là của ta, tây mà nhìn vào thì choáng. Tây nó không xài hình ảnh tượng trưng như trên (sau khi đã thử gú gồ) mà xài ngôn ngữ. LMAO. Trí tuệ hơn nhiều. Nói chung là có động não.

Còn ta thì ngược lại, cả hai tấm hình trên thể hiện hình thức cổ xúy cho tinh thần rất rõ. Nhưng vì không muốn suy nghĩ chi nhiều nên phải động mông.
Vị tinh thần nên bất cần thân thể. Dụng mông thì khỏi dụng đầu. Khỏe re.

Thursday, August 9, 2012

Nhân trường hợp blog bạn Lừng khóa còm

1. Nhà bạn Lừng khóa còm. Mình áy náy vô cùng. Mặc dù không biết có liên quan trực tiếp hay gián tiếp gì đến mình không. Nhưng thành thật xin lỗi Lừng. I am really sorry, man!

Chả là thế này, Lừng viết mấy câu trong một entry rất ngắn nhận xét về trình độ tiếng Anh của người Việt tham dự hội nghị quốc tế. Rồi đưa ra một câu kết luận: "Thế kỷ 21 rồi. Ko biết tiếng Anh là hỏng. Tiếng Anh mở ra cánh cửa thế giới, cả nghĩa đen lẫn bóng". Có ý kiến đồng tình-phản đối qua về. Chuyện bình thường. Tuy nhiên có một bạn đồng tình với Lừng 100%, rồi bảo tiếp rằng thật là nhục khi dân Việt Little Saigon, ở California chỉ lợi dụng, hưởng trợ cấp xã hội, lười biếng, đi shopping chỉ nói tiếng Anh mỗi câu "i return".. blah, blah.. Mình thấy cái ý kiến của bạn này vô lý quá. Mình chỉ trích. Mình mắng bạn ấy tư duy thiển cận, suy nghĩ hẹp hòi. Bạn ấy dỗi, tuy rằng bạn ấy có xin lỗi.

Một bạn khác nhảy vào bênh vực với ý kiến là dân vùng Quận Cam chỉ biết khoe cửa, khoe nhà, không biết tiếng Anh mà chỉ biết khoe xe. Đại ý là khoe khoang. Mình thấy cái ý kiến này cũng chả ăn nhập nghĩa đen nghĩa bóng gì với cái kết luận "tiếng Anh mở cửa ra thế giới" của Lừng cả.
Góp ý kiến tranh luận như hai bạn trên thì đúng là hãi hùng vương.

2. Theo dõi blog của Lừng từ hồi bạn ấy đang còn học ở NO. Trong blog list của mình, blog của Lừng thuộc dạng blog tham khảo chứ không phải là blog để tiêu khiển. Tuy Lừng viết ngắn nhưng đề cập nhiều vấn đề liên quan đến chính trị, văn hóa, xã hội.. đưa ra những nhận định làm người đọc phải suy nghĩ, phải phản-tư, và thậm chí đụng chạm hoặc gây tranh cãi... Có nghĩa là Lừng chấp nhận phản biện. Mình nghĩ, với kiến thức của Lừng thì Lừng không ngại tranh luận. Ngoại trừ những cái còm rác, mang tính công kích cá nhân và không đem lại sự phản tỉnh nào trong tư duy. Lừng trả lời thẳng thắn, theo sát vấn đề trên tinh thần công bằng, sòng phẳng trong tranh luận.
Mình thích đọc và còm trên blog của Lừng là vậy.

3. Trở lại sự việc, trong cái commment của mình phê phán hai bạn trên mình nhận xét hai bạn đó có tư duy thiển cận và hẹp hòi vì đã đem những yếu tố thuộc về những-kinh-nghiệm-bực-bội cá nhân để đưa vào trong lập luận. Bởi đây là tư duy phân biệt vùng miền. Người Việt ở Virginia, Arizona, bang Florida, hoặc ở Houston Texas sẽ càm ràm sao hai bạn đó "thiên vị", dành riêng cho người Việt Quận Cam những cảm tình đặc biệt?
Tranh luận mà đưa tư duy phân biệt vùng miền vào thì rõ ràng là thiếu tính thuyết phục.

Hơn nữa, những điều mà hai bạn đó đưa ra như: lợi dụng, lười nhác, chỉ muốn hưởng trợ cấp xã hội, thích shopping-i-return, có tính khoe khoang... là những thói xấu của người Việt nói chung ở mọi nơi. Nó hoàn toàn không ăn nhập gì đến chuyện quan niệm của người Việt xem tiếng Anh quan trọng hay không quan trọng trong thế kỷ 21 mà Lừng nhận xét.
Góp ý phản biện mà ra ngoài ý chính của vấn đề thì sẽ dẫn đến tranh cãi nhì nhằng. Cần phải có cái nhìn rõ ràng, thấu đáo vấn đề, nhìn cái gì ra cái đó thì góp ý đó mới khách quan và đúng chủ đề của phản biện.

Theo cách hiểu của mình thì Lừng đề cập đến vấn đề người Việt cần biết tiếng Anh, sử dụng nó như là một phương tiện, là chìa khóa mở cửa ra thế giới. Và qua phương tiện có tính toàn cầu đó, cách sử dụng nó sẽ có thể dẫn đến thay đổi nhận thức, thay đổi tư duy.

Hai bạn trên chắc chắn là giỏi tiếng Anh, có master key trong tay, nhưng vẫn có cái nhìn mang tính local, tư duy vùng miền cũ như vậy dễ dàng dẫn đến lối suy nghĩ hiềm khích gây chia rẽ.

Một lần nữa, thành thật xin lỗi Lừng về trường hợp này. Bạn khóa còm để tránh rác bẩn hay không muốn comment đụng chạm? Quyền quyết định của bạn. Mình chỉ hy vọng bạn blog trở lại bình thường, lại đề cập nhiều vấn đề về xã hội, kinh tế, chính trị và văn hóa, và mình vẫn được vào blog của bạn để còm trên tinh thần dân chủ.

4. Phương tiện làm thay đổi nhận thức. Mình tin vào điều này. Còn những người khác thì sao? Có tin không?

Sunday, July 15, 2012

Customer service (2)

Vượt ra khỏi khuôn khổ của một reply comment về cách đặt vấn đề của anh Diên Hoàng và chị BeBo. Nên em làm tiếp cái ẻn này. Hihihi..

1. Trước hết, không thể có suy nghĩ áp đặt toàn bộ BBT, đồng sự của anh HN phải bỏ việc, từ chức, hoặc đình công... để xem đó là yếu tố chứng minh, hoặc để khẳng định việc anh HN đúng. Quyết định tùy theo suy nghĩ, tâm tư của từng cá nhân. Không thể đòi hỏi và đưa ra kết luận võ đoán như vậy được. Sếp Nhiên làm, sếp Nhiên chịu trách nhiệm với cấp trên. Vậy thôi.
Đồng nghiệp trong BBT tờ NV có hèn hay không? Chỉ có họ biết. Họ tự vấn. Và họ sẽ có câu trả lời nếu xét trên góc độ tính chất của nghề nghiệp. Không ai có thể kết luận hay giải quyết chuyện sang- hèn trong vần đề này ngoài chính bản thân họ. Hơn nữa, họ là nhân viên cấp dưới. Không thể đặt trách nhiệm ra ngoài vị trí mà họ đang đứng.

2. Trong entry trước của em, em gọi Ban lãnh đạo tờ NV là hèn nhát dựa trên tính chất hành động của họ. Cho dù (em nói là "cho dù" thôi nghe) thuộc cấp của mình phạm lỗi lầm gì. Việc hành xử bằng cách đuổi việc để nhằm xoa dịu dư luận là việc làm của những người không tử tế. Khỏi cần phải đưa quá nhiều những điều kiện dài dòng mà em nghĩ là vụn vặt, và "nhảm" nào là: nhà báo, lương tâm con người, đạo đức nghề nghiệp, cách hành xử đối với "người có công với cách mạng".. Khỏi cần phải đao to búa lớn, dùng ngôn ngữ tầm tầm bậc trung để xét hành động tệ hại cũng đã ok rồi.
Nhìn bề ngoài, đó là hành động quyền uy của lãnh đạo đối với thuộc cấp, về mặt biểu hiện. Nhưng xét sâu hơn, tính chất hành động, là sự hèn nhát, chạy trốn trách nhiệm của cấp trên, của các ông lớn. Kết luận. Hèn đại nhân.
Hẹp hơn một chút nữa, xét trên đặc trưng hoạt động của công việc. Với tên gọi là báo chí, ngôn luận, cái gọi là công tác hoạt động trong lĩnh vực truyền thông (dù là đơn thuần làm báo kiếm tiền)... Lại đang hít thở cái không khí của xã hội tự do (rất nhiều anh vỗ ngực tự hào) như Hoa Kỳ này, nhưng có hành động phủ đầu, rất là đáng chê trách, đối với một người làm báo đang đảm nhiệm chức vụ quan trọng trong tòa báo của họ.
Nghĩ xem. Liệu một  kẻ hủ nho, ương ngạnh, không có học thức, hoặc dễ dàng phản bội, dễ bị kích động giật dây hùa theo cộng sản lại được các sếp lãnh đạo của một tờ báo có tiếng như NV, được tin cậy, giao cho chức TBT hay không?
Mở rộng thêm hướng khác trên những điều em vừa nêu. Nói luôn cho khỏi mắc mớ để rơi vào vòng tranh cãi nhì nhằng. Em nghĩ rằng, hiện tại, nhân sự việc "got fired tập 2" này, không ít người sẽ xem mr. Nhảm là làm báo kích động, là người gàn dở và thích nổi tiếng... Nhất là cái thời buổi tao loạn này (chữ của Mẹ Titi, thank you), những cái gì được xem là đạo đức, là trí tuệ, là đi trước người khác một bước trong suy nghĩ... sẽ được xem là trò hề trong lịch sử. Huống chi ở cái cộng đồng ở hải ngoại nhỏ bé này. Những suy nghĩ cực đoan không thiếu. Những kẻ có suy nghĩ bảo thủ, hẹp hòi, GATO...sẽ không thích mr. Nhảm là chuyện đương nhiên. Nên phần nào họ không nhìn thấy rõ cái tầm làm báo của anh này. Đó là điều đáng tiếc!

Good point!

Có lẽ anh Hoàng hay nhiều người khác, nếu có quan tâm đến chuyện này sẽ dễ dàng tìm vào những cái link trên tờ NV, trang web BBC để biết chuyện. Sẽ biết mistake gì. Entry trước không đề cập nhiều vì em nghĩ là không cần thiết và mọi người đã biết.
Một bài viết của độc giả vào tháng 4, một bài viết đáp lại của độc giả khác vào tháng 7. Sự việc này xảy ra liên quan đến 2 thời điểm cách nhau khá xa. Trên cái mục gọi là Diễn đàn. Một trang báo mà chủ trương của tờ NV là giành cho độc giả "xả xú páp". Xả qua, thì phải cho người ta xả lại chứ! Đúng như anh Hoàng đã nhìn nhận vấn đề của cuộc sống là có này, có nọ, có kia.
Thực sự, có mấy ai quan tâm đến trang Diễn đàn này ngoài những vị có viết bài và gửi vào cho tờ NV??? Tờ NV đã cho đeo khiên, mặc áo giáo cho trang này rồi. Trích lại:  "Các bài viết đăng tải trên phụ trang Diễn Ðàn Người Việt không nhất thiết phản ảnh quan điểm của Nhật Báo Người Việt, mà chỉ là quan điểm riêng của từng tác giả". Quá hoàn hảo. Giáp dày thế việc gì phải sợ?
Khi sự việc được "phát hiện" ra, Ban lãnh đạo tờ NV đã có lối xử lý rất là không thông minh -> sợ trách nhiệm -> ích kỷ-> cuống cuồng ra tay trảm tướng -> hèn hạ. Mũi tên ắt sẽ còn dài. Nhưng thôi. Dừng ngang đó là đủ thấy bản chất của hành động rồi. Kéo dài chi thêm tệ hại.

Em cho chuyện này là mistake. Nếu xét sâu thì chưa chắc à nghe. Như vậy trái banh đá về cho phía Ban lãnh đạo NV rồi còn gì?! Hành động diễn ra, kết luận kịp thời. Trong chuyện này kẻ thì tiếc, người thì cho là bình thường. Done! Ở xứ này, mất việc này kiếm việc khác. Nhưng mất người thì khó kiếm. Nhất là thời buổi "Thạch Sanh thì ít Lý Thông thì quá chừng" như này. Mr. Nhảm mất cơ hội để thể hiện khả năng làm báo tài giỏi của mình. Ác! Mất một người đối với họ thì không sao. Làm mất nhiều thứ của một người mới ác nghiệp. Cho nên. Cảm tính hay khách quan bây giờ chắc là anh em mình không nên bàn cãi.

Saturday, July 14, 2012

Phản bội và Hèn đại nhân

Nhảm Biên tập trong đợt biểu tình tập 1
Đi làm về. Đang loay hoay thì nhận được message: Denny's tối nay 9h nghe! Bốc phôn gọi ngược lại hỏi có chuyện gì? Trời, chuyện như vậy mà đợi 9h cái gì. Bây giờ luôn đi! OK?
Bước vô quán là thấy mr. Nhảm ngồi đó với cái laptop. Hỏi: anh Nhiên đang làm gì đó? Chơi game à? Không. Đang kiếm job. Xong!

Trong làng báo ở hải ngoại, Người Việt là tờ nhật báo lớn nhất về quy mô. Vượt ra hẳn khu vực quận Cam, vùng Nam California, và nói không ngoa thì đó là tờ báo đứng đầu về chất lượng so với nhiều tờ báo tiếng Việt ở trời Âu, trời Mỹ. Tờ Người Việt có tiếng tăm là nhờ đội ngũ phóng viên giỏi.
Trong lúc nhóm chúng tôi ngồi ở Denny's thì Ban lãnh đạo tờ NV cũng đang họp để ra quyết định đuổi việc mr. Nhảm - Tổng Biên Tập, một người làm báo có nghề, phải nói là rất giỏi của họ.
Dù chức vụ của mr. Nhảm trong tờ NV lúc này là phụ tá chủ bút. Không biết ai đã đẻ ra cái danh hiệu này mà khi nghe tạo cảm giác rằng làm người phụ tá là người làm chân sai vặt. Ví dụ như phụ tá giám đốc, phụ tá chủ nhiệm... những vị trí này rõ ràng là sai vặt, giám đốc, chủ nhiệm chắc chắn là không phải rồi, nghe rất là hữu danh vô thực.
Tôi thường gọi anh Nhiên là ông Nhảm biên tập. Vì nó hài hài cho nó hậu hiện đại, và đúng thực cái công việc khá bận rộn bài vở trong vai trò của Tổng biên tập của một tòa báo. Nhưng thôi, chuyện chức danh chữ nghĩa dành cho những người nào thích danh.

Nhớ cách đây 5-6 năm trước, đọc quảng cáo thấy báo NV có tuyển. Đâm đơn vô chờ cả tháng không thấy trả lời. Đang lang thang bên Minnesota thì nhận được điện thoại gọi về phỏng vấn.
- Anh cho em mấy ngày được không?
- Được. Về trước thứ Bảy là được.
Lật đật bay về gặp mr. Nhảm. Xem tướng xem tá, hỏi loanh quanh vài câu trong đó có câu này làm mình nhớ hoài.
-Thanh trước đây đang làm gì mà bị thất nghiệp?
- Dạ, làm hãng DVD. Cuối năm ế hàng quá nên chủ cho nghỉ.
- Cái máy nó ra làm sao? Mình tả và nói sơ qua về nguyên tắc vận hành máy cho người nghe dễ hình dung. Hỏi tiếp: Thế có biết cách nào để phân biệt đĩa lậu và đĩa thật trên thị trường không?
- Dạ biết chứ!
Nghe trình bày xong. Ok, good! Đi vào trong này để xem lòng vòng cho biết tòa báo.

Khi ra về, nghĩ trong bụng cha này biết đặt câu hỏi và cách khai thác thông tin rất giỏi. Đặc biệt là câu hỏi phân biệt đĩa DVD. Mang tính trắc nghiệm nghề nghiệp. Nếu không trả lời được câu này, có nghĩa là việc trước mình làm mà không biết gì, thì việc làm sau cũng sẽ không có cửa. Cuộc phỏng vấn gọn nhẹ. Qua được cửa. Done!

Cách đây 5 - 7 năm trước, những tờ báo tiếng Việt online ở hải ngoại rất tệ. Click vào thấy rất nghèo nàn, kể cả báo NV. Trong khi đó báo chí mạng trong nước đóng mở ào ào. Đem ý kiến này trao đổi với anh em trong những buổi trà dư tửu hậu, nhậu nhẹt bạn bè. Phóng viên học việc mà ý kiến ý cò cái giề? Lãnh đạo tờ NV lúc đó chỉ quan tâm đến bao nhiêu trang quảng cáo trên báo giấy. Mất quảng cáo. Báo chết. Người đi theo. Hehehe..

Vô làm được mấy tháng. Quit job. Mặc dù không trực tiếp làm sếp hướng dẫn, nhưng tôi học từ mr. Nhảm được nhiều điều. Cách chụp hình cho báo chí, cách lấy tin, cách viết và biên tập tin làm sao mà khi đưa lên thì sếp chỉ đọc qua mà không mất thì giờ để cả hai cùng khỏe mà về sớm...
Phải nói rằng đây là một trong những giai đoạn rất khó quên để tôi có được tình cảm của rất nhiều bạn bè, nhiều anh em, mà bây giờ vẫn tiếp tục duy trì, khi sống quá xa nhà ở bên này.

Một- hai năm sau, tờ NV có thay đổi lớn. Fired tập 1 diễn ra. Chủ đề "Thủy Chậu". Mr. Nhảm got fired. Cộng đồng biểu tình gọi mr. Nhảm là kẻ phản bội. Chú Vũ Ánh, lúc đó làm chủ bút. Chịu trách nhiệm, ông già tuyên bố từ chức một cách hiên ngang. Cả Bolsa rần rần cờ vàng. Tờ NV mất dần nhân sự. Kinh tế down. Không khí ảm đạm. Báo chí quận Cam mang gương mặt của bánh bao chiều.

Sếp mới về, cách mạng đường lối. Những người làm báo giỏi được trọng dụng. Mr. Nhảm quay lại với chức vụ Tổng biên tập. Tờ NV không những lấy được sự tin cậy mà phát triển uy thế mạnh hơn nhờ những thay đổi phù hợp với nhu cầu phát triển của xã hội online. Báo Người Việt không chỉ giới hạn ở Quận Cam mà Âu, Á tìm đọc rất nhiều.  Bốn năm khởi sắc.

Mr. Nhảm phạm mistake. Ban lãnh đạo báo NV đã ra quyết định đuổi việc. Got fired tập 2 bắt đầu. Nhiều người bi quan cho tình hình ảm đạm như phần một sẽ tái diễn. Không bao giờ xảy ra. Vì Ban lãnh đạo công ty NV đã đi trước một bước bằng một động thái rất hèn nhát. Đuổi người trước khi xảy ra động tĩnh. Không muốn cờ vàng tập trung ầm ĩ ở cổng công ty. Mất phụ tá này thì kiếm phụ tá khác. Cần phải bảo vệ những ông chủ. Những hèn đại nhân.

Một số người cho rằng đây là business. Kinh doanh mà không có khách hàng thì cạp đất mà ăn à? Oh, yeah! Nhưng kinh doanh báo chí khác với mở nhà hàng bán bún bò Huế hoặc bán Mỹ tho hủ tiếu chứ! Bán báo, không đơn giản là bán sản phẩm mà kèm luôn cả cái tinh thần và nhân cách của tờ báo đó. Không chấp nhận cách làm báo lá cải, phê phán chế độ độc tài trong đó báo chí được xem là công cụ, là lề phải... vậy liệu tờ Người Việt có xét lại tinh thần và lối xử sự của mình phù hợp với tu chính án số một theo Hiến Pháp của Hoa Kỳ, mà họ cho vẽ tranh và treo ngay bên trên lối cửa chính ra vào của tòa soạn, hay không?
Tự do ngôn luận trong một xã hội thượng tôn luật pháp là chiếc kiếm sắc đầy quyền lực để mọi người dân ở Hoa Kỳ dùng nó chống lại sự đặc quyền, đặc lợi trong một chế độ dân chủ. Thế nhưng, chiếc kiếm sắc ấy đã bị Ban Lãnh đạo công ty báo Người Việt rút ra đâm vào lưng Tổng biên tập, rồi quỳ gối dâng tặng cho một số nhóm người và rón rén rút êm bằng cách khép nép đi theo lề bên phải vì quyền lợi của riêng mình.
Trong nước đang biểu tình ầm ầm chống Trung Quốc và chế độ độc tài đặc quyền, đặc lợi. Tờ Người Việt đang cổ xúy cái tinh thần quật khởi đó để mong giúp được chút gì cho người dân trong nước, những người đang cố lấn từng chút một trên bước đường kiếm tìm những mẩu không khí tự do. Nhưng ở hải ngoại thì tờ Người Việt lại né biểu tình. Run sợ và trở nên hèn nhát!

Báo chí sống nhờ quảng cáo. Một vài năm đầu khởi sự gian nan, làm báo kiếm được mẩu quảng cáo của khách hàng như bắt được vàng. Uy tín và thanh thế được nâng lên bởi cách làm báo của những người tiền nhiệm có nhân cách. Làm báo vì yêu nghề. Trốn thoát tìm đến xứ tự do để được tự do làm báo. Quảng cáo có được là quảng cáo sạch. Đồng tiền sạch. Không giành giật. Trải qua bao nhiêu năm. Tờ Người Việt lớn mạnh không ngừng. Bây giờ có thể tự hào là một đại ca trong làng báo hải ngoại. Nhưng vẫn cái lối tư duy làm báo rất cũ. Vẫn làm báo để kiếm quảng cáo. Cho nên có thể trảm tướng, hèn hạ chém người làm lăn lóc. Những mẩu quảng cáo bây giờ phải giành giật. Khổ thật. Tội nghiệp thật. Và hèn thật.

Thử nghĩ, liệu cái "cộng đồng" mà tờ Người Việt đứng ra quỳ gối có phải là khách hàng đem lại nguồn sống cho tờ báo hay không? Chắc chắn là không. Hơn nữa, thị phần quảng cáo vùng Orange County, Los Angeles, xa hơn chút nữa là Riverside, San Diego nó vẫn mãi là vậy. Vốn định hình và chia phần cho từng ấy tờ báo. Cạnh tranh về mặt kinh doanh không phải là lấn nhau, giành cắn nhau miếng bánh trong thị phần khách hàng quảng cáo. Liệu sau sự kiện này thì quảng cáo sẽ nhiều hơn chăng?

Ở trong nước, báo chí vốn đã bị điều khiển bởi cơ chế độc tôn tư tưởng. Mặt khác lại dành sức để lấn, và đánh nhau trong một cái lề bên phải chật hẹp nên thiếu đi sức mạnh đoàn kết và phần nào mất khả năng báo chí của mình. Ra hải ngoại phải khá lên chứ. Nhưng không. Đâm lưng chiến sĩ vẫn còn. Và đi bòn quảng cáo theo đường đầu gối.  Hèn!
Vì sao hèn? Vì tờ Người Việt đã mặc áo giáp nhưng khi xông trận vẫn bỏ của chạy lấy người. "Các bài viết đăng tải trên phụ trang Diễn Ðàn Người Việt không nhất thiết phản ảnh quan điểm của Nhật Báo Người Việt, mà chỉ là quan điểm riêng của từng tác giả". Mr. Nhảm không được mặc áo giáp và đã bị lãnh đạo tờ Người Việt thọc lưỡi kiếm hèn hạ xuyên ngang hông.

Quảng cáo không biết có tăng không? Nhưng lối xử xự thì quá hèn. Đến bây giờ mà vẫn xun xoe sáo ngữ "tự do ngôn luận" thì rõ ràng là quá tồi và shame on you, những ông chủ của tờ Người Việt!

Saturday, July 30, 2011

Little Saigon Tour

Nói tới người Việt ở California, người ta sẽ nói ngay là khu Little Saigon. Mặc dù thành phố San Jose ở phía Bắc California có số dân cư người Việt đông nhất .

Riêng vùng Little Saigon do nhiều thành phố phụ cận với thành phố Westminster như Garden Grove, Midway City, Fountain Valley, Santa Ana, Hungtinton Beach, và Anaheim nên Little Saigon trở nên là nơi tập trung sầm uất và náo nhiệt nhất.


Vỏn vẹn diện tích khoảng chừng 2 dặm vuông chạy lên chạy xuống, chạy qua chạy về mất khoảng 1-2 phút lái xe, hoặc 5-7 phút nếu có kẹt xe. Nhưng nơi này hội đủ điều kiện đông, vui và bát nháo như không khí đô thị ở VN.


Không có bến xe đò, bãi đậu xe lam, nhưng ở đây cũng nghe được cái âm thanh nháo nhào như đang ở Xa Cảng Miền Tây.


Không có quán cóc, không có vỉa hè, nhưng ở bên này cũng có thể nghe được tiếng ý ới gọi nhau của những khách đi đường, của kẻ hành khất.. làm như có cảm giác đang bước vội trên dọc hành lang của đường Lê Lợi hoặc giữa chợ Bến Thành của Saigon hoa lệ.


Điểm đến đầu tiên, khu vực Phước Lộc Thọ. Khách phương xa tới, hẹn bạn bè hoặc người thân ở đâu cho dễ tìm. Chỉ có ra nơi chỗ ba ông già người Việt gốc Hoa đang đứng. Vô đây mà mua hột xoàn nếu khách tiểu bang xa dành dụm được nhiều tiền. Và cũng vô đây để săn lùng CD, DVD ca nhạc, phim, hài.. khi muốn có món quà Quận Cam - California với giá rẻ rề đem về làm kỷ niệm.

Đi ăn, đi ăn thôi. Qua Cali là chỉ ăn đồ Việt. Bún Cháo Phở Cơm và Đặc sản của các vùng miền. Tha hồ mà chọn lựa món ăn. Thậm chí cái ổ bánh mỳ của Cali không thôi cũng khiến khách thập phương thòm thèm muốn bưng nguyên cả tiệm về bên kia mà nhai cho thỏa thích.

Qua chơi được mấy ngày thì cả chủ lẫn khách cứ move cái ass ra ngoài Bolsa mà cơm hàng cháo chợ cho nó tiện. Nấu làm chi. Bày đặt. Tốn thời gian.

Đi nhà hàng để thấy cái công nghệ lượm tiền. Phần ăn tại chỗ nè, được thử đủ món. Phần thì order to go đem về nhà, rồi phần thì hẹn ngày về, giờ lên máy bay để còn mà đi pick up.


Ăn uống xong thì đến mục đi ngắm phố ngắm phường, ngắm người qua lại . Mấy anh đến thăm thì đã có mấy ẻm take care. Riêng mấy chị thì có chợ Đêm Bolsa nghe đâu là được lắm.


Còn nữa, đến Little Saigon để nói tiếng Việt và được thoải mái.. xả rác như người Việt. Và chẳng mấy chốc Little Saigon trở thành khu ghetto của người Việt ở xứ Hoa Kỳ.

Dặn dò, đến Little Saigon thì nhớ lận theo tiền mặt. Đi bất cứ nơi đâu, mua thứ gì cũng thấy cash only!