Chị và anh gặp rồi yêu nhau trong quãng thời gian làm sinh viên đại học. Sau 4 năm, tình cũng nhạt phai. Cả hai chia tay nhau với cả hàng trăm lý do. Như những cuộc tình sinh viên khác mà không ai có lỗi, hoặc chịu trách nhiệm cho số phận tình yêu của một thời đẹp nhất của mình.Ra trường, chị lấy chồng và ở lại Sài Gòn. Anh cầm lấy mảnh bằng, theo công việc và đời anh lưu lạc.
Rày đây, mai đó. Anh lưu lạc và qua sống tận xứ người.
Thấm thoắt, họ xa nhau cũng đã 10 năm.
Lần về thăm nhà, anh tình cờ gặp lại chị trong buổi tiệc gặp mặt bạn bè.
Chị hỏi thăm anh về gia đình, về cuộc sống. Và nhận được từ anh một nụ cười buồn.
- Ừ, anh vẫn vậy.
- Còn em thì sao? Hạnh phúc chứ?
- Dạ.
Anh nhìn vào đôi mắt của chị và đọc thấy điều gì đó lẫn khuất ở bên trong. Trong buổi tiệc, anh tìm thấy ánh mắt chị thi thoảng dõi theo anh quan sát.
Anh trở lại với đời sống lẻ loi của mình. Đi làm rồi về nhà. Cuối tuần party hời hợt với đám bạn. Tẻ nhạt.
Chị vui vầy bên con, bên chồng. Nhưng vẫn không nén được tiếng thở thườn thượt mỗi khi ngồi một mình. Đêm vắng.
Sáng nay, trên đường đi làm. Bất ngờ anh nhận được điện thoại của chị. Hỏi han, bâng quơ một vài chuyện. Anh nghe tiếng chị thở dài. Im lặng.
Im lặng một hồi lâu. Chị dồn hết sức mình:
-Em nhớ anh. Trong giấc mơ của em có anh.
Im lặng, lại im lặng. Cả hai không nói thêm được gì.
Hình ảnh của chị theo anh suốt 8 tiếng ở sở làm. Rồi tiếp tục bám trong suy nghĩ của anh trên đường về nhà. Xa lộ nhiều làn xe. Kẹt cứng.
Con người luôn bị ném vào trong một tình thế kẹt cứng nào đó trong đời sống. Giống như anh hôm nay. Anh bị mắc kẹt trong giấc mơ tạo phản của chị.