Saturday, August 6, 2011

Tôi vào đời

Đó là năm tôi học lớp 11. Lúc đó khoảng 17-18 tuổi. Tôi thường hay ngao du, chơi bời với một anh lớn hơn tôi 6-7 tuổi. Thật ra ở trên quê, bạn bè cùng trang lứa đi học giống như tôi cũng không nhiều nhặn gì. Một hai người học ở lớp trên, lại khác trường. Khoảng năm ba đứa học dưới tôi thì lại không cùng buổi.

Cái anh mà tôi chơi thân hát nhạc vàng rất hay. Biết ca cải lương, biết nói chuyện pha trò nên tôi rất khoái. Đặc biệt, anh lại rất giỏi về cờ bạc. Đánh bài xẹp, bài tứ sắc với người lớn tuổi bao giờ anh cũng giành phần thắng. Đánh bài xì tẩy, binh xập xám với số tiền lớn thì anh cũng là một tay có thứ hạng ở trong làng. Mỗi khi thắng bạc, có tiền là anh lại rủ tôi đi chơi. Đạp xe về phố uống cafe, coi xi-nê ăn chè, ăn cháo. Hoặc đứng coi ca nhạc đoàn xung kích biểu diễn ở công viên Thương Bạc vào những buổi cuối tuần. Bữa nào rủng rẻng thì 2 anh em đi ăn đồ ngon rồi  làm một hai xị rượu, và tôi cũng ráng hầu theo ảnh được 4-5 ly.

Tuổi con nít mới lớn lên cái gì cũng ham, cái gì cũng thử. Có một lần sau chầu rượu ngà ngà anh chở tôi xuống một bến đò trên đường Huỳnh Thúc Kháng ở bến Bạch Đằng.
"Vô đây đi, xuống xuống mau kẻo trên bờ người ta nhìn thấy." Anh giục.
Phần vừa sợ, phần vừa ngại người đi đường nên tay chân tôi líu quíu. Anh vừa nói vừa kéo tay tôi, thoắt một cái chiếc ghe chèo ra cách bờ một khoảng trống không. Nhảy xuống làm sao được đành ngồi chịu cứng ở trên ghe. Từ chiếc ghe nhỏ chòng chành sợ té, tôi phải qua một chiếc đò lớn đậu giữa sông rồi chui vào cái khoang của chiếc đò đang thả neo, cắm sào trên mặt nước.

Trời lúc đó tối thui thui nên tôi cũng chẳng thấy được gì, ngoài cái ánh sáng vàng vọt hắt ra từ chiếc đèn dầu tù mù leo lét. Anh đẩy tôi vô trước. Rồi một cô gái nắm lấy tay tôi kéo vào trong. Phía sau cái bức màn tạm bợ đó tôi run rẩy vào đời với nỗi khiếp đảm của một thằng con nít tập tành làm người lớn.

Hụt hẫng. Đờ đẫn. Và cảm giác trống toang hoác đeo tôi suốt cả một tuần sau. Con người tôi như ngẩn như ngơ, như tiếc rẻ một cái gì tôi vứt bỏ mà không bao giờ có lại. Cái mười bảy, mười tám năm nay để phần, dành dụm. Và tối hôm đó tôi đã bụm lại vứt xuống đò ở bến Bạch Đằng.

Mỗi con người vào đời bởi nhiều quan niệm và theo nhiều cách thức khác nhau. Tôi vào đời hư đốn, non dại và thiệt là ngu ngơ như vậy đó.

Thursday, August 4, 2011

Một ngày để tùy nghi

1. Đó là cái tựa của một mẩu tùy bút của nhà văn Võ Phiến. Kể về một anh Tư muốn có một ngày của riêng anh để làm một điều gì đó mà anh thích, anh muốn làm. Một ngày chỉ để nằm nghĩ ngợi mông lung, nhìn chim én bay, nghe mưa rơi lai rai, nằm thức khuya, ngủ dậy muộn với cô tình nhân bên cạnh. Một ngày trọn vẹn sống cho riêng anh để anh thoải mái dùng dằng, thích đi lúc nào thì đi, thích dừng ở góc phố nào thì dừng, tha hồ vui thú...
Với anh Tư, anh ước ao có một ngày để tùy nghi. Còn mình. Không chỉ có một ngày mà là nhiều ngày. Thậm chí có thể tự cho mình là một người tùy nghi.

2. Hôm qua gặp mợ Lún ở trên FB. Hỏi đã chuẩn bị xong chưa? Mọi thứ đã xong. Chờ cho mấy đứa nhỏ kết thúc khóa bơi, giã từ bè bạn của tụi nó rồi lên đường. Hẹn sẽ gặp nhau ở Seattle. Chắc chắn đi mà, vì sẽ lên đó thăm luôn vợ chồng anh bạn cũng mới move tuần trước. Nghe đi thấy mà ham. Chán California rồi à? Không. Nhưng thích đi đây đó, sinh một nơi, sống nhiều nơi, biết được nhiều chỗ lạ cũng thú vị. Oh, sẽ treo cái câu đó lên header. Hihihi..
Thường thì người đi bao giờ cũng vui, cũng háo hức. Người buồn là người ở lại. Nên mình thích làm người đi là vậy.
Nghĩ cũng thấy tội nghiệp Bánh Xèo và Beo. Đang có đà ổn định, phải xách gói theo cha mẹ đi kiếm job, đi kiếm cơ hội và tụi nó lại đi kiếm bạn mới.  Kinh tế mới đó là đi, đi hoài. All America to Go!
Nhớ có lần đọc ở nhà ai đó (hình như cũng là nhà Lún) được cái câu của một ông nào đó viết, đại khái là một người ở Mỹ, nên sống ở New York một thời gian, sau đó cần phải move đi trước khi trái tim bị chai sạn. Và người ta cũng phải nên sống ở California một thời gian vừa đủ dài, rồi cũng nên từ bỏ mà đi trước khi lòng mình bị mềm yếu đi.
California làm cho người ta nhuyễn ra. California đáng yêu nhiều hơn đáng ghét!

3. Tính text để kêu "họp chị bộ" định kỳ, nhưng nhân vật quan trọng đã cùng gia đình đi chơi Texas rồi. Không có ai tính toán sổ sách và chi tài chính. Ráng nhịn cười thôi.

4. Hôm qua theo chị Ba Đậu vô check stats. Phát hiện blog của mình có viewer ở tận Jamaica. Wow! Có người Việt ở bên đó sao? Đang muốn move out, chắc là qua Jamaica mở tiệm bún bò. Ooops, No! Nhà chị Ba Đậu đang vacation bên đó. Hehehe.. Mừng hụt!

5. Sáng nay đi làm thấy trời se se lạnh. Sương đẫm, đọng kín xe. Mới qua tháng Tám có mấy ngày. Vẫn còn mùa hè mà. Hay là Thu len lén đến sớm?

Wednesday, August 3, 2011

Lòng nhân đạo

1. Thực sự, tâm trạng mấy ngày qua không được vui. Sáng nay trong lúc nói phone với bà chị, nói to tiếng. Thật là vô lý khi đem cái bực bội của riêng mình trút qua cho bà chị. Biết chị rất thương em, không giận gì em.
Đi làm mà lòng không vui chút nào. Về nhà, chui vô blog, tình cờ đọc được mấy bài này từ nhà chị BeBo. Cảm phục cái tinh thần thiện nguyện của chị BeBo và mấy người bạn của chị quá. Thấy mình quá nhỏ nhoi. 
Giận mình hôm nay. Sáng ngày mai, trên đường đi làm sẽ gọi về xin lỗi bà chị.

2.Nhớ lại hôm trước, đi Davis lên nhà Lún với Mr. Nhảm và nhà Lan. Gặp chuyện bất ngờ hết sức rất tình cờ, cả bọn lái xe đến thăm cô học trò của nhà Lan có con nhỏ đang ở bệnh viện Shrines ở Sacramento. Đây là một chuỗi hệ thống bệnh viện chuyên về trị bỏng dành cho nạn nhân là trẻ em trên toàn thế giới (Shrines Hospitals for Children). Được biết, hoạt động của Shrines sống nhờ vào quỹ đóng góp của các nhà hảo tâm.

Nếu không có hệ thống của chuỗi bệnh viện này, không biết những nạn nhân có con nhỏ như cô học trò của chị Lan, những nạn nhân trẻ em ở các nước nghèo như Việt Nam, Mexico, hoặc những nước ở Phi Châu có được chữa trị kịp thời hoặc cứu sống không nữa?

Lòng hảo tâm thật là vĩ đại khi mình thấy hai tấm bảng lớn được treo trang trọng ngay tiền sảnh lối vào của bệnh viện. Lòng tốt của con người ta quả thật bao la. Và xứng đáng được trân trọng.

Còn mình thì sao? Quá ít ỏi. Thi thoảng. Năm thì mười họa mới chỉ vò tờ một đồng rồi ném vội qua cửa xe khi exit khỏi freeway hoặc đứng ở ngã tư chờ đèn xanh rồi phóng đi cho lẹ. Vậy thế mà mình cũng nhận được lời đáp trả: God bless you. Have a great day.. từ những người homeless nói đuổi theo như tỏ lòng biết ơn. Tệ hại hơn, đôi khi mình có những lúc còn đắn đo, nghía mắt xem xét những kẻ hành khất đó là già hay trẻ, là đàn bà hay là thanh niên rồi mới chịu ném một đồng nhúm nhó để bố thí. 


3. Mình không phải là tín đồ của đạo Thiên Chúa. Thời gian này cũng không phải là Mùa Thương Khó, nhưng ý nghĩa về bài giảng của Mùa Thương Khó mình được nghe qua một lần trên radio khi lái xe đi làm. Cảm thấy rất hay rồi tự nhiên lại nhớ. Đại ý nói rằng, trong cuộc sống thì nên cho nhiều hơn nhận. Nếu mình cho nhiều đến nỗi mình cũng cảm thấy túng bẫn như người kia. Trải nghiệm qua cái sự nghèo khó, thấy được sự thiếu thốn, mất mát khiến cho mình cũng khốn khổ như nạn nhân... thì lúc đó mình mới cảm nhận cái cao cả của sự hy sinh. Mới thấy hết được cái ý nghĩa của Mùa Thương Khó.

4. Nghĩ về những điều này trong một tâm trạng hết sức lộn xộn. Viết ra.