Sunday, September 18, 2011

Ca sĩ Lệ Thu, mãi hát cho người

( Hình: Google)
Buổi tối hôm qua, tại khán phòng Performing Art, ở vùng Little Saigon, khi được tham dự  một chương trình nhạc thính phòng đã làm cho tôi nhớ toàn bộ về những bài hát cũ, của một giọng hát cũ...mà tôi lần đầu tiên đã may mắn được nghe vào những năm cuối thập niên 80 trên một chiếc máy cassette cũ với cuộn băng cũng rất cũ kỹ.

Đó là cuộn băng Sơn Ca 9 - Lệ Thu, tình khúc tiền chiến.

"Hân hạnh giới thiệu đến quý zị,.. một giọng ca bàng bạc, danh tiếng, từng gây thương cảm lòng người..." tôi nhớ như nuốt từng lời của người nữ giới thiệu chương trình với cách nhấn giọng từng âm, từng chữ về cuộn Sơn Ca 9 khi giới thiệu về ca sĩ Lệ Thu như vậy.
Và bây giờ, từ những bài hát tôi đang nghe, từ một giọng ca đang đứng trên sân khấu mà tôi đang chứng kiến, đã làm tôi nhớ đến cuộn băng cũ nát đó. Một giọng ca tồn tại theo năm tháng. Một giọng ca gần như không thay đổi qua 40 năm.

Chủ đề của đêm nhạc - Nhạc Chiều Thu, giữa tháng Chín, mùa của Thu vàng. Nghe tiếng hát của Lệ Thu. Một tiếng hát khiến cho bạn có cảm giác nghẹt thở.

Ca sĩ Lệ Thu không gắn chặt với bất kỳ một tác giả viết ca khúc nào. Cô hát với nhiều dòng nhạc của nhiều tác giả khác nhau. Cô chọn những bài nhạc phù hợp với chất giọng và lối trình diễn nhẹ nhàng của cô. Vì vậy, khi nghe cô hát, chúng ta có cơ hội trải nghiệm nhiều cảm xúc sáng tác của nhiều tác giả, và có thể dõi theo dòng chảy thời gian của lịch sử tân nhạc miền Nam từ 1954 đến 1975 ở trong nước và sau này ở hải ngoại.

Ca sĩ Lệ Thu biểu diễn ở khán phòng Performing Art

Ngồi trong khán phòng mà khán giả hầu như cùng độ tuổi của cô. Những ông nội, bà ngoại của hôm nay đã cùng cô Lệ Thu trở về với những cảm xúc cũ mà một thời ngọc ngà của họ đã trải qua. Những ca khúc về mùa Thu sâu lắng, về cuộc đời mật ngọt xa xưa nay lãng mạn bay bổng trở về.

Mọi cảm xúc u uất đã được giọng ca nghèn nghẹn khơi sâu, tạo nhiều gợi nhớ đến nghẹt thở.

Saturday, September 17, 2011

Wikileaks và Bloggyleaks

1. Bên blog nhà của Mr. Nhảm có thông tin về vụ Wikileaks rất là hay. Những thông tin thuộc loại "thâm cung bí sử", những công điện giữa các Tổng Lãnh Sự, Đại Sứ Quán Mỹ ở các nước (trong đó có VN) báo cáo tình hình về cho Bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ đã bị rò rỉ ra ngoài, và nay được công bố trên báo chí cho bàn dân thiên hạ biết. Chỉ có điều hơi thắc mắc là, tại sao lại đặt là wikileaks? wiki, bản thân từ này, lấy theo ngôn ngữ của dân Hawaii, chỉ cái gì nhanh, quick. Thông tin mà rò rỉ thì rất ít, rất hiếm và nhỏ giọt từ từ chứ hông có wik được.

2. Dạo này có nhiều nhà đóng blog luyện công. Mình tính làm cái bloggyleaks, copy rồi đem về paste lên vách nhà mình, nhưng mà hông có dám. Sợ băng đảng miền Đông kéo đến giật sập Gác Xép. Nên thôi. Hihihi..
Hơn nữa, thông tin của blogs thuộc quyền tự do cá nhân. Nghĩa là người ngoài không có quyền đòi hỏi, vì nó thuộc non-public. Quyền được phát ngôn và quyền được bảo vệ là ngang nhau. Cần tôn trọng triệt để.
Tuy nhiên, vẫn muốn thông báo cho nhiều người hâm mộ. Chủ nhân blog ở xa sức khỏe vẫn bình thường. Mới có bế môn được một hai ngày mà vẫn tà tà 3-4 entries thiệt là đáng nể. Vì không có treo tags, nên thông tin không được update một cách tự động. Phải canh chừng, vô ra thường mới đọc được bài. Nhưng dù sao, việc đóng blog lấy hơi, xem ra, thiệt cũng là có lý. 

3.Hôm bữa lật một tờ tạp chí tuần, nhằm chủ đề ngày 9/11.  Tình cờ thấy có mục này, rồi tò mò làm theo. Một sự trùng hợp ngẫu nhiên hay là sự sắp xếp cố ý?
Mở Microsoft Word và làm như sau:
- Đánh chữ hoa Q33 NY. Đây là số chuyến bay của chiếc máy bay đầu tiên đã đâm vào tòa tháp đôi.
- Tô đậm (high light) Q33 NY.
- Thay đổi kích font chữ đến 48.
-Tìm chọn và đổi font chữ qua Wingdings. Sẽ thấy cái kết quả.

Cái kết quả làm cho mình thấy ghê ghê. Đúng là rảnh thiệt. Nghĩ vậy rồi thấy buồn cười.

4. Thôi, tối nay đi coi cô Lệ Thu hát.

Thursday, September 15, 2011

American football

Tôi đã từng là fan của môn đá banh. Một hooligan thứ thiệt. Đã từng đi bão nhiều lần ở Sài gòn mỗi khi mùa Sea games về. Từng hâm mộ M.U khi còn King Eric. Rồi sau đó chuyển qua làm fan ruột của pháo thủ thành Luân đôn, Arsenal FC. Vật và vật vưởng suốt tháng với World Cup, Cup Euro...

Qua tới Mỹ, nhập vô coi american football. Rồi. Lên đồng theo môn này luôn.

Trước đây, có người cảnh báo: Coi football đi, rồi tự động đẩy môn soccer xuống chiếu dưới. Tôi cười khẩy. Không tin. Bây giờ thì không những tin mà còn lập thuyết nữa. Hehehe..

Thuyết đây.

1.Đây là môn thể thao ngoạn mục nhất trong số những môn thể thao khác mà tôi đã từng biết và từng được xem. Ai đang mê môn thể thao nào, mặc dù có cơ hội tìm hiểu môn football, nhưng không thích, hoặc không muốn biết về banh cà na thì coi như làm lơ luôn đi. Bằng không, dính vô thì cũng sẽ mê như điếu đổ.

2.Football Mỹ là môn thể thao phô trương sức mạnh. Người Mỹ sáng tạo ra môn chơi đầy action này để vật cái cảm giác của bạn rồi quăng lên thiên đường hoặc ném xuống địa ngục trong phút chốc khoảng chừng vài ba giây. Tận cùng của cảm giác. Lên, là phải đụng trần. Rớt, thẳm sâu dã dượi.

3. Sự phấn khích tột độ của football đem lại, dựa trên một nguyên tắc đơn giản mà bất kỳ môn thể thao đối kháng nào cũng có. Đó là tấn công. Nhưng yếu tố tấn công trong môn chơi này được nâng lên hàng triết lý. Tấn công đem lại cái ngoạn mục. Những pha bay bổng đẹp mắt đều thông qua tấn công. Tấn công và không được phép lùi lại. Cho nên, không tấn công là phạm luật. Không có cao thượng gì ráo. Phải tôn trọng khán giả. Phải tấn công.

Trong môn chơi football trên sân mỗi phe mười một cầu thủ đều đội nón sắt. Húc, ủi, đụi, đè nhau...để tranh chấp từng tấc đất. Đội nào đem banh xâm nhập vào khu vực cuối sân của đối phương, gọi là end zone thì được ghi bàn thắng. Chỉ có một cầu thủ được ném banh, gọi là quarterback. những cầu thủ khác thì chạy, chụp banh hoặc làm nhiệm vụ cản trở đối phương gọi là defense. Mọi động tác ném, chạy, chụp, đè, cướp phá banh hoặc làm hụt banh... đều được tán thưởng. Nhìn trên sân thấy lộn xộn, nháo nhào nhưng lại có thứ tự lớp lang. Và luật chơi của môn này rất chặt chẽ. Nhìn vào đám cầu thủ vật lộn trên sân, nhưng cầu thủ nào phạm luật đều bị theo dõi sít sao của trọng tài, và còn có sự hỗ trợ yếu tố kỹ thuật cao của camera thì không tài nào thoát được.
Đạt Nguyễn, thời kỳ còn là cầu thủ của Texas A&M
Người Việt Nam nổi tiếng ở Mỹ, phải nói là Đạt Nguyễn. Anh này là Việt ô rin rin 100%, nhưng sanh đẻ ở Mỹ. Khởi đầu làm cầu thủ trong trường đại học Texas A&M, sau này lên chơi cho đội football nhà nghề Cowboys của thành phố Dallas, thuộc bang Texas. Mọi người thấy cầu thủ football Mỹ trên TV cao to, dữ dằn như thế nào rồi. Nên  người Việt ở bang Texas tự hào có con rồng Đạt Nguyễn cũng không lạ.

Tối thứ Sáu, người Mỹ coi football trung học. Thường là kéo nhau ra sân vận động của trường để ủng hộ con em mình. Trưa và chiều thứ bảy, họ coi football đại học. Nguyên này chủ nhật và tối thứ hai, họ theo dõi trận đấu của những đội football nhà nghề.
Đi coi football trong sân giống như người ta tổ chức party mà mình thì mua vé tham dự. Ăn BBQ, beer uống trước đó mấy tiếng đồng hồ. Còn nếu coi football ở nhà, coi trên TV thì tùy hứng mà mở tiệc. Trận chung kết, Super Bowl thì mở tiệc linh đình. Trận đấu thường thường thì năm ba anh xách đến thùng beer, bốc điện thoại gọi cái pizza, thế là có cái tiệc nhỏ nhỏ. Enjoy the game!
Trong môn chơi football thường phải ngừng hai ba phút để giải quyết tranh chấp hoặc bị phạt. Những gián đoạn này được tận dụng triệt để chạy quảng cáo trên TV. Vui chơi nhưng không quên nhiệm vụ. Kinh doanh để phục vụ vui chơi.

Nói tới football thì phải nói tới cá độ. Coi banh cà na mà bỏ vô chút tiền thì coi rất là mau tới. La cũng to hơn. Nhảy cũng cao hơn. Hò hét cũng nhiệt tình hơn. Biết rất là nhanh. Nắm luật chơi cũng rất lẹ. Và tất nhiên, nếu mà thua thì quê cũng nhiều hơn. Hehehe..

Nhưng mà kệ, thua là vì Las Vegas. Thắng là nhờ binh đường hay. Dân coi football pro ai cũng nói câu này. Cuối tuần gặp nhau, mở chai beer, bật TV rồi thả giàn la hét touch down, Go Eagle! Ôi, thiệt là sung sướng!