Anh Lợi. Ông anh cousin của thằng bạn tôi ở MN, đã qua đời vì K-gan ở Saigon. Lúc 8PM, nhận được phone. Tôi ngạc nhiên vì giờ này bên đó bạn tôi chưa ngủ hay sao mà còn quỡn. Có chuyện chi buồn? Tôi hỏi đùa đùa. Nó báo tin. Tôi sững người.
Thằng bạn tôi cùng gia đình từ Huế vào SG ở lại nhà anh Lợi để chuẩn bị xuất cảnh. Tôi tìm đến thăm và gặp được anh. Ấn tượng đầu tiên về anh Lợi là một người đàn ông đậm người. Vui tính. Lạc quan. Hay đùa. Đôi mắt có nét hay cười. Tạo cho bạn cái cảm giác dễ gần. Thân thiện. Vậy là quen luôn.
Sau này, thằng bạn tôi đi rồi. Anh Lợi cùng vợ anh, chị Đoàn, nói: Mặc dù tụi bây chỉ là bạn của Phi, nhưng anh chị vẫn coi tụi bây như em út. Thế là chúng tôi tiếp tục giữ liên lạc và thỉnh thoảng gặp nhau.
Anh Lợi học trường Nông - Lâm - Súc. Làm việc ở Bình Dương. Anh làm cái công việc là tạo ra nhiều loại cây giống mới. Tôi còn nhớ anh đã khoe chúng tôi một loại ớt mà anh tạo giống được. Chỉ cần ngửi lòng vòng cái vỏ bên ngoài thôi cũng đã thấy cay. Huống chi xé ớt ra mà ăn thì anh cảnh báo. Cay shock tim!
Khi thằng bạn báo tin về sự ra đi của anh Lợi, một người trên thực tế không phải bà con gì với tôi. Nhưng giữa chúng tôi đã có chung một quan niệm đơn giản như thế này: Chúng tôi vừa mới mất đi một người mà chúng tôi đã từng gặp. Nói về anh. Quý trọng.
Cần phải chia sẻ điều này. Làm sao trong cuộc sống cố gắng đừng quên một điều gì đã từng là sự hạnh ngộ. Điều đó làm cho mình vui. Vậy thì giúp cho nhau đừng để mất cơ hội đáp đền. Quý hóa lắm.
Bốc phone gọi ngay cho đứa bạn khác ở SG để báo tin. Chưa trễ đâu. Vẫn còn thời gian để đến viếng. Ừ, chắc chắn tau sẽ đến. Thắp giùm tau nén nhang nghe Tiến. Nhớ đặt lẵng hoa. Nghe!
Cảm ơn cuốc phone của Phi. Cảm ơn lời hứa chắc nịch của Tiến.
Cảm ơn những cái duyên gặp gỡ để làm giàu sự quý mến người khác trong mỗi con người.
Chân thành chia buồn cùng chị Đoàn.
Cầu nguyện cho linh hồn anh Lợi sớm được siêu thoát.
Thursday, November 3, 2011
Wednesday, November 2, 2011
Mắc kẹt
Chị và anh gặp rồi yêu nhau trong quãng thời gian làm sinh viên đại học. Sau 4 năm, tình cũng nhạt phai. Cả hai chia tay nhau với cả hàng trăm lý do. Như những cuộc tình sinh viên khác mà không ai có lỗi, hoặc chịu trách nhiệm cho số phận tình yêu của một thời đẹp nhất của mình.Ra trường, chị lấy chồng và ở lại Sài Gòn. Anh cầm lấy mảnh bằng, theo công việc và đời anh lưu lạc.
Rày đây, mai đó. Anh lưu lạc và qua sống tận xứ người.
Thấm thoắt, họ xa nhau cũng đã 10 năm.
Lần về thăm nhà, anh tình cờ gặp lại chị trong buổi tiệc gặp mặt bạn bè.
Chị hỏi thăm anh về gia đình, về cuộc sống. Và nhận được từ anh một nụ cười buồn.
- Ừ, anh vẫn vậy.
- Còn em thì sao? Hạnh phúc chứ?
- Dạ.
Anh nhìn vào đôi mắt của chị và đọc thấy điều gì đó lẫn khuất ở bên trong. Trong buổi tiệc, anh tìm thấy ánh mắt chị thi thoảng dõi theo anh quan sát.
Anh trở lại với đời sống lẻ loi của mình. Đi làm rồi về nhà. Cuối tuần party hời hợt với đám bạn. Tẻ nhạt.
Chị vui vầy bên con, bên chồng. Nhưng vẫn không nén được tiếng thở thườn thượt mỗi khi ngồi một mình. Đêm vắng.
Sáng nay, trên đường đi làm. Bất ngờ anh nhận được điện thoại của chị. Hỏi han, bâng quơ một vài chuyện. Anh nghe tiếng chị thở dài. Im lặng.
Im lặng một hồi lâu. Chị dồn hết sức mình:
-Em nhớ anh. Trong giấc mơ của em có anh.
Im lặng, lại im lặng. Cả hai không nói thêm được gì.
Hình ảnh của chị theo anh suốt 8 tiếng ở sở làm. Rồi tiếp tục bám trong suy nghĩ của anh trên đường về nhà. Xa lộ nhiều làn xe. Kẹt cứng.
Con người luôn bị ném vào trong một tình thế kẹt cứng nào đó trong đời sống. Giống như anh hôm nay. Anh bị mắc kẹt trong giấc mơ tạo phản của chị.
Tuesday, November 1, 2011
Tăng dân số
Dân số thế giới tăng vùn vụt. Update tin tức cho nó có tính thời sự một chút. 7 tỉ người. Nhiều người nhìn vào con số có thể đếm được này mà cảm thấy khủng khiếp, rồi có những nhận xét khác nhau. Mình nhìn vào tình trạng nhân mãn dưới góc độ vui vui một chút.Dân số tăng có nhiều nguyên nhân. Do xã hội phát triển. Do khoa học phát triển. Giúp người già sống lâu. Lượng trẻ em tử vong giảm đi. Điều này quá đúng.
Nhưng nghĩ lại tăng dân số cũng do xã hội không phát triển, người ta chả biết làm gì ngoài chuyện tăng sức lực lao động theo nghĩa bóng lẫn đen.
Rồi do hòa bình lâu dài và chiến tranh ít đi. Cái chủ trương "make love not war" cũng góp tỷ lệ cho phần thêm dân số.
Nhưng nghịch lý hơn khi nhìn vào thế hệ "baby boom". Cái kết quả dân số tăng lên cũng có nguyên nhân từ những lần thế chiến mà ra.
Người Việt Nam mình hay nói: giận thì giận mà thương thì thương. Điều này, theo ý tui cũng có thể đem lý giải cho việc tăng dân số. Không cần phải đến mùa Thu, hay mùa Xuân gì ráo trọi. Mợ Lún mới la làng Thu không bầu, Thu không bầu. Đùng một cái dân lên tới 7 tỉ. Trở tay không kịp. Hehehe..
Bữa hôm trước, nhà Ms. Nguyen có viết cái cảm xúc vợ chồng giận nhau. Mình cảnh báo còm vui. Coi chừng tăng dân số! Hihihi..
Kể thêm chuyện này. Mình có đứa cháu con ông anh cousin. Về VN cưới vợ rồi tay xách nách mang một vợ một con qua đây được 3 năm. Vợ thì chân ướt chân ráo mới qua. Chồng thì ham vui bạn bè nhậu nhẹt đều đều. Nên vợ lẫy chồng, chồng buồn giận vợ rồi có thêm một bé La (vì vợ chồng hay la nhau) được sinh ra làm chứng.
Mà cũng vui nha, mỗi lần chồng bị vợ giận thì xách phone gọi cho mình rồi chú cháu kéo nhau đi ăn. Giận bữa trước bữa sau là vợ nó gọi qua hỏi han hôm qua chú cháu ăn gì? Ăn ở đâu? Sao về trễ? Đi về khuya? Quả là thiệt ngộ.
Mấy tháng trước lại nghe đứa chồng thông báo: Vợ con dính bầu được ba tháng mà chú cháu anh em bạn bè phát hoảng. Mình nói vui: con người ta tính tuổi theo năm. Vợ chồng mày tháng nào cũng giận thì hèn chi tuổi của mấy đứa nhỏ lấy số tháng đem ra mà tính. Không biết chuyến này là bé Lẫy hay cu Hờn?
Giận càng nhiều thì yêu càng tợn. Nói ba lơn cho vui nhưng dân số tăng thì quả thiệt đáng mừng.
Subscribe to:
Posts (Atom)
