Đầu năm đi làm lại. Oải. Được nghỉ ngơi cả chục ngày. Không chịu ngủ. Đến khi đi làm lại thì ngủ gục. Thiệt tình.
Mọi người được nghỉ holidays. Ai cũng sợ gain weigh. Còn mình thì không. Sau đợt nghỉ. Sụt gần 5 pao. Tức là hao hơn 2 kí.
Gọi là ăn chơi xả láng. Nhưng mà hông có ăn. Toàn là uống. Từ uống cafe sáng đến chiều thì uống biutiful vàng, uống ken dầu gió xanh đến rượu chát đỏ.
Chơi thì chơi tới sáng. Đêm đánh bài. Ngày đánh banh cà na.
Rồi bị hangover, thấy cơm là lơ. Bụng đói đi ăn phở, húp chút nước. Tính tiền. Đứng dậy.
Mùa lễ toàn cho chó ăn chè. Không sụt cân mới là lạ. Hahaha..
Vậy mà, ngày đầu tiên vô làm. Nghía tờ lịch. Đến tận tháng Năm mới có ngày nghỉ lại. Chờ đến nửa năm. Xa ngút ngàn.
Anh bạn làm chung hãng nói vui: Qua 42 mà thấy khác hẳn với 41 liền ha. Giảm thấy rõ. Hehehe..
Thêm một năm. Đời ngắn lại.
Chơi cho hết ngày nắng của mùa Đông.
Wednesday, January 4, 2012
Tuesday, January 3, 2012
Rùng rợn
Trên cộng đồng mạng, facebook đang chuyền cho nhau cái hình ảnh gây shock này. Tôi không thể làm ngơ. Và phải chuyển lên blog để chia sẻ.
Chúng ta thường tự hào về con-người-ý-thức của mình. Nhưng vẫn có những con người ở xã hội văn minh, lại có những hành động hết sức dã man. Mà tôi khẳng định đây là kết quả của sự thiếu giáo dục.
Đây là kết quả của một trò đùa quái ác của một vài đứa trẻ, khi đã để quả pháo trong mồm con vật đáng thương này.
Với lũ trẻ, chúng có được trò chơi rùng rợn trong ít phút và sau đó chúng tiếp tục với cuộc sống của chúng như chẳng có gì xảy ra.
Với con vật này, cuộc sống của nó có thể kết thúc sau vài phút, cùng với 1 cơn đau. Hoặc có thể tiếp tục sống với gương mặt và cái mõm biến dạng cho đến cuối đời. Mà không có một chút mảy may hận thù gì đối với những con người đã gây ra nỗi đau thương cho nó.
Không thể quay lưng đi. Cho dù không muốn nhìn cái hình ảnh này lần thứ hai.
Con người thương yêu lẫn nhau là chuyện đương nhiên. Nhưng lòng nhân của con người nên được đánh giá theo nấc thang thể hiện biết thương yêu thú vật có lẽ thì đúng hơn (?)
Xin lỗi đã làm cho bạn thấy cái hình ảnh đau lòng này.
Chúng ta thường tự hào về con-người-ý-thức của mình. Nhưng vẫn có những con người ở xã hội văn minh, lại có những hành động hết sức dã man. Mà tôi khẳng định đây là kết quả của sự thiếu giáo dục.
Đây là kết quả của một trò đùa quái ác của một vài đứa trẻ, khi đã để quả pháo trong mồm con vật đáng thương này.
Với lũ trẻ, chúng có được trò chơi rùng rợn trong ít phút và sau đó chúng tiếp tục với cuộc sống của chúng như chẳng có gì xảy ra.
Với con vật này, cuộc sống của nó có thể kết thúc sau vài phút, cùng với 1 cơn đau. Hoặc có thể tiếp tục sống với gương mặt và cái mõm biến dạng cho đến cuối đời. Mà không có một chút mảy may hận thù gì đối với những con người đã gây ra nỗi đau thương cho nó.
Không thể quay lưng đi. Cho dù không muốn nhìn cái hình ảnh này lần thứ hai.
Con người thương yêu lẫn nhau là chuyện đương nhiên. Nhưng lòng nhân của con người nên được đánh giá theo nấc thang thể hiện biết thương yêu thú vật có lẽ thì đúng hơn (?)
Xin lỗi đã làm cho bạn thấy cái hình ảnh đau lòng này.
Monday, January 2, 2012
Subscribe to:
Posts (Atom)
