Chữ K ác nghiệt đã được bác sĩ ghi vào trong hồ sơ bệnh án của Mạ. Sau kết quả siêu âm, chụp cắt lớp (CT: Computed Tomography) và nội soi đã phát hiện ra một khối u ở thành dạ dày khiến cho Mạ tôi không ăn uống được.
Sau những ngày cố gắng giấu kín chuyện không cho tôi biết, những lần gọi điện thoại về nhà hỏi thăm. Cuối cùng tôi đã tình cờ nghe được hai chữ cancer đáng sợ đó qua một câu hỏi của người ở bên này, vốn là bà con quen biết ở trong làng khi hỏi thăm về sức khỏe của Mạ tôi. Tôi nghi ngại, rồi cảm giác lo sợ, và gọi phôn về ngay cho bà chị.
Nghe giọng chị buồn. Rất rất buồn. Rồi tiếng thở dài. Tôi im lặng. Chị im lặng. Cả hai chị em im lặng thật sâu. Rồi chị nói: Mấy thằng anh mi không có đứa nào dám báo tin. Mà chị tính từ từ rồi sẽ nói cho em. Kẻo sợ em lo lắng nhiều. Nhưng không ngờ em biết.
Tôi trấn an: Dạ, có mấy người ở bên này thường gọi điện thoại về hỏi thăm bà con chuyện tết nhứt ở trong làng rồi hỏi chuyện người thân. Chính nhờ vậy mà em biết được. Nhưng em không sao đâu. Em cũng cần biết tin để mà còn lo được gì thì lo.
Sau khi cúp phôn tôi ngồi thừ người ở trong xe. Tâm trạng bải hoải và chân tay mềm nhũn sau cái tin quá buồn và ác nghiệt đó.
Ba tôi đột ngột mất đi đã khiến cho chúng tôi không khỏi bàng hoàng. Nay nhận được tin về bệnh trạng của Mạ khiến cho lòng chúng tôi như tương bần. Vô cùng bối rối.
Con biết phải làm gì cho Mạ đây? Mạ ơi..
Dự định là sau ba năm mãn tang của Ba. Anh em chúng tôi cùng nhau sửa lại cái nhà dưới để cho Mạ có chỗ nằm cho ấm cúng và thêm tươm tất. Muốn làm thật nhiều điều để cho Mạ vui thêm.
Dự định thì đang dở dang.
Nay trong lòng ngổn ngang khi nghe tin của Mạ.
Đừng mổ nghe! Mạ tám mươi rồi, sức khỏe không còn nhiều nên quyết không để Mạ đụng vào dao kéo.
Kiếm tìm bốc thuốc Nam. Kéo dài được bao lâu càng nhiều càng tốt. Ba tháng. Sáu tháng. Một năm. Biết đâu có thể lâu hơn.
Phải tìm cách làm cho Mạ bớt đau. Trời ơi. Đau. Nát gan. Nát ruột.
Một đời Mạ đã và đang lần tràng chuỗi hạt của lo toan và chịu đựng. Nay lại phải gánh chịu nỗi đau trong từng thớ thịt. Đau đến xé lòng.
Giá như có thể được. Tôi mong muốn đổi lấy tấm thân không vướng bận này của riêng tôi cho Mạ. Xin hứng chịu thay cho Mạ tôi những hoạn nạn, những đớn đau.
Mong muốn chỉ là mong muốn.
Những cầu xin đều không thể.
Đã quá trễ.
Mạ đang bỏ chúng tôi mà đi.
Tuesday, January 17, 2012
Tuesday, January 10, 2012
Đường xa vạn dặm
Bà già nhập viện. Tình hình sức khỏe ổn lại rồi. Ông anh - bà chị nói vậy, thì nghe vậy.
Hôm đầu tuần đi làm. Bốc phôn gọi về nhà hỏi chuyện tết nhứt. Nghe giọng thằng em. Quái lạ! Mới có mười mấy tháng Chạp. Lẽ ra nó đang ở SG, thời điểm làm ăn, buôn bán cuối năm, bỗng nhiên về Huế làm chi sớm vậy? Hỏi. Nó ú ớ: Thì Mạ nói về sớm để lo chuyện tết nhứt. Vậy Mạ đâu? Đưa phôn cho Mạ nói chuyện. Mạ ngủ rồi. Nghĩ trong bụng, bình thường hay gọi là giờ này bà già đang coi TV mà. Rồi nó nói trớ qua chuyện khác. Hỏi chuyện tết nhứt Cali, Calơ.. Thấy nó lơ lơ. Thôi. Cúp phôn Út nghe.
Bấm số gọi bà chị. Đứa cháu gái nghe phôn. Thấy cũng hơi khang khác. Mọi ngày là nghe giọng bà chị a lô. Vì cái phôn thường để sát cái bàn máy may, nơi bà chị hay ngồi đơm khuy, làm nút. Và biết giờ này đứa em lái xe đi làm là hay gọi nói chuyện với chị trên trời dưới đất.
Hỏi đứa cháu năm điều ba chuyện. Mẹ Bê của con đâu? Cậu nói chuyện chút. Dạ, đang ở trên bệnh viện. Chuyện chi vậy? Ngoại nhập viện. Cái gì? Cậu mới nói chuyện bữa hôm thứ Sáu tuần rồi mà. Dạ. Con cũng không biết. Có cả mấy cậu về nữa. Tất cả đang lúm úm ở bệnh viện. Con cũng đang lo. Có gì cậu gọi lại sáng mai đi. Được rồi.
Đứng làm mà trong bụng cứ như bấn ra. Một lúc kéo về 4 tên như vậy là không phải chuyện đùa. Rồi. Sợ.
Lý do: Bà già bị tụt huyết áp. Cơ thể yếu quá. Không đủ sức chống lại cái lạnh của mùa Đông.
Nguyên nhân: Ăn uống kiêng khem. Bác sĩ mắng: Ai nuôi Mệ mà để như vậy?
Bà già. Một tháng ăn chay hết 15 ngày. Những ngày còn lại thì không muốn đụng vào cá thịt. Tại sao vậy? Mạ coi TV thấy người ta nói về bệnh Gút (Gout). Bệnh của thời đại. Mạ thấy Mạ yếu chân, đi lại khó khăn, không tập được thể dục. Nên ăn uống kiêng cữ để phòng bệnh.
Ông anh đế vô: Mạ coi TV rồi thành bác sĩ. Tự chữa bệnh cho mình ha? Thôi, nằm đó nghe lệnh của bác sĩ. Sau khi chuyền đạm, chuyền huyết thanh, thấy khỏe trong người thì về nhà ăn Tết.
Mạ lúc trẻ thì tảo tần lo chuyện gia đình, làm dâu, lo cho chồng, nuôi nấng con cái. Đến khi lớn tuổi thì thân già vẫn hy sinh. Lại tiếp tục ăn chay để cầu an cho con cháu, cho gia đình. Không muốn phiền đến con cháu. Tự mình biết chế ngự thân yếu, tự khống chế lại bệnh tật. Khổ cái thân già.
Mẹ già như chuối chín cây. Chuối thường rụng mỗi khi trời trở lạnh. Lởn vởn trong đầu cái chuyện của ông ba cũng vào những tháng ngày giá rét như thế này. Rồi nhớ đến câu hát mà mình đã từng nghe. Và thầm mong.
Cho dẫu, đường xa vạn dặm. Mẹ đừng bỏ con đi.
Hôm đầu tuần đi làm. Bốc phôn gọi về nhà hỏi chuyện tết nhứt. Nghe giọng thằng em. Quái lạ! Mới có mười mấy tháng Chạp. Lẽ ra nó đang ở SG, thời điểm làm ăn, buôn bán cuối năm, bỗng nhiên về Huế làm chi sớm vậy? Hỏi. Nó ú ớ: Thì Mạ nói về sớm để lo chuyện tết nhứt. Vậy Mạ đâu? Đưa phôn cho Mạ nói chuyện. Mạ ngủ rồi. Nghĩ trong bụng, bình thường hay gọi là giờ này bà già đang coi TV mà. Rồi nó nói trớ qua chuyện khác. Hỏi chuyện tết nhứt Cali, Calơ.. Thấy nó lơ lơ. Thôi. Cúp phôn Út nghe.
Bấm số gọi bà chị. Đứa cháu gái nghe phôn. Thấy cũng hơi khang khác. Mọi ngày là nghe giọng bà chị a lô. Vì cái phôn thường để sát cái bàn máy may, nơi bà chị hay ngồi đơm khuy, làm nút. Và biết giờ này đứa em lái xe đi làm là hay gọi nói chuyện với chị trên trời dưới đất.
Hỏi đứa cháu năm điều ba chuyện. Mẹ Bê của con đâu? Cậu nói chuyện chút. Dạ, đang ở trên bệnh viện. Chuyện chi vậy? Ngoại nhập viện. Cái gì? Cậu mới nói chuyện bữa hôm thứ Sáu tuần rồi mà. Dạ. Con cũng không biết. Có cả mấy cậu về nữa. Tất cả đang lúm úm ở bệnh viện. Con cũng đang lo. Có gì cậu gọi lại sáng mai đi. Được rồi.
Đứng làm mà trong bụng cứ như bấn ra. Một lúc kéo về 4 tên như vậy là không phải chuyện đùa. Rồi. Sợ.
Lý do: Bà già bị tụt huyết áp. Cơ thể yếu quá. Không đủ sức chống lại cái lạnh của mùa Đông.
Nguyên nhân: Ăn uống kiêng khem. Bác sĩ mắng: Ai nuôi Mệ mà để như vậy?
Bà già. Một tháng ăn chay hết 15 ngày. Những ngày còn lại thì không muốn đụng vào cá thịt. Tại sao vậy? Mạ coi TV thấy người ta nói về bệnh Gút (Gout). Bệnh của thời đại. Mạ thấy Mạ yếu chân, đi lại khó khăn, không tập được thể dục. Nên ăn uống kiêng cữ để phòng bệnh.
Ông anh đế vô: Mạ coi TV rồi thành bác sĩ. Tự chữa bệnh cho mình ha? Thôi, nằm đó nghe lệnh của bác sĩ. Sau khi chuyền đạm, chuyền huyết thanh, thấy khỏe trong người thì về nhà ăn Tết.
Mạ lúc trẻ thì tảo tần lo chuyện gia đình, làm dâu, lo cho chồng, nuôi nấng con cái. Đến khi lớn tuổi thì thân già vẫn hy sinh. Lại tiếp tục ăn chay để cầu an cho con cháu, cho gia đình. Không muốn phiền đến con cháu. Tự mình biết chế ngự thân yếu, tự khống chế lại bệnh tật. Khổ cái thân già.
Mẹ già như chuối chín cây. Chuối thường rụng mỗi khi trời trở lạnh. Lởn vởn trong đầu cái chuyện của ông ba cũng vào những tháng ngày giá rét như thế này. Rồi nhớ đến câu hát mà mình đã từng nghe. Và thầm mong.
Cho dẫu, đường xa vạn dặm. Mẹ đừng bỏ con đi.
Friday, January 6, 2012
Chờ coi cái lạ
Chạy lòng vòng quanh xóm blog, thấy nhà nào nhà nấy mũi dãi chảy lòng thòng. Phone loanh quanh mấy người bạn, ai cũng than: Vợ nằm quẹp, con nghỉ học, chồng bị lây.
Cảm. Ho. Sổ mũi.
Gọi phôn về nhà, Mạ nói lạnh khiếp quá. Ở VN đang chịu một đợt lạnh kéo dài. Đứa cháu gửi email nói Sài gòn những ngày cuối vừa rồi cũng lạnh thì đúng là. Lạ.
Mà đúng là mở đầu năm nay lạ thiệt. Hè giữa mùa Đông ở CA. Nhiệt độ chênh lệch khá cao và thất thường. Đêm quá lạnh. Ngày rất nóng. Các tiểu bang khác lẽ ra tuyết tuyết tuyết giữa mùa này vậy mà không thấy có. Thằng bạn ở MN nói: Tao mới mua máy xúc tuyết. Đang chờ nổ máy thử, nhưng vẫn xếp xó garage. Năm nay quá lạ.
Ta nói rồi. 2012. Hết lịch của người Maya. Chờ coi cái chuyện gì xảy ra.
Cảm. Ho. Sổ mũi.
Gọi phôn về nhà, Mạ nói lạnh khiếp quá. Ở VN đang chịu một đợt lạnh kéo dài. Đứa cháu gửi email nói Sài gòn những ngày cuối vừa rồi cũng lạnh thì đúng là. Lạ.
Mà đúng là mở đầu năm nay lạ thiệt. Hè giữa mùa Đông ở CA. Nhiệt độ chênh lệch khá cao và thất thường. Đêm quá lạnh. Ngày rất nóng. Các tiểu bang khác lẽ ra tuyết tuyết tuyết giữa mùa này vậy mà không thấy có. Thằng bạn ở MN nói: Tao mới mua máy xúc tuyết. Đang chờ nổ máy thử, nhưng vẫn xếp xó garage. Năm nay quá lạ.
Ta nói rồi. 2012. Hết lịch của người Maya. Chờ coi cái chuyện gì xảy ra.
Subscribe to:
Posts (Atom)