Saturday, July 30, 2011

Little Saigon Tour

Nói tới người Việt ở California, người ta sẽ nói ngay là khu Little Saigon. Mặc dù thành phố San Jose ở phía Bắc California có số dân cư người Việt đông nhất .

Riêng vùng Little Saigon do nhiều thành phố phụ cận với thành phố Westminster như Garden Grove, Midway City, Fountain Valley, Santa Ana, Hungtinton Beach, và Anaheim nên Little Saigon trở nên là nơi tập trung sầm uất và náo nhiệt nhất.


Vỏn vẹn diện tích khoảng chừng 2 dặm vuông chạy lên chạy xuống, chạy qua chạy về mất khoảng 1-2 phút lái xe, hoặc 5-7 phút nếu có kẹt xe. Nhưng nơi này hội đủ điều kiện đông, vui và bát nháo như không khí đô thị ở VN.


Không có bến xe đò, bãi đậu xe lam, nhưng ở đây cũng nghe được cái âm thanh nháo nhào như đang ở Xa Cảng Miền Tây.


Không có quán cóc, không có vỉa hè, nhưng ở bên này cũng có thể nghe được tiếng ý ới gọi nhau của những khách đi đường, của kẻ hành khất.. làm như có cảm giác đang bước vội trên dọc hành lang của đường Lê Lợi hoặc giữa chợ Bến Thành của Saigon hoa lệ.


Điểm đến đầu tiên, khu vực Phước Lộc Thọ. Khách phương xa tới, hẹn bạn bè hoặc người thân ở đâu cho dễ tìm. Chỉ có ra nơi chỗ ba ông già người Việt gốc Hoa đang đứng. Vô đây mà mua hột xoàn nếu khách tiểu bang xa dành dụm được nhiều tiền. Và cũng vô đây để săn lùng CD, DVD ca nhạc, phim, hài.. khi muốn có món quà Quận Cam - California với giá rẻ rề đem về làm kỷ niệm.

Đi ăn, đi ăn thôi. Qua Cali là chỉ ăn đồ Việt. Bún Cháo Phở Cơm và Đặc sản của các vùng miền. Tha hồ mà chọn lựa món ăn. Thậm chí cái ổ bánh mỳ của Cali không thôi cũng khiến khách thập phương thòm thèm muốn bưng nguyên cả tiệm về bên kia mà nhai cho thỏa thích.

Qua chơi được mấy ngày thì cả chủ lẫn khách cứ move cái ass ra ngoài Bolsa mà cơm hàng cháo chợ cho nó tiện. Nấu làm chi. Bày đặt. Tốn thời gian.

Đi nhà hàng để thấy cái công nghệ lượm tiền. Phần ăn tại chỗ nè, được thử đủ món. Phần thì order to go đem về nhà, rồi phần thì hẹn ngày về, giờ lên máy bay để còn mà đi pick up.


Ăn uống xong thì đến mục đi ngắm phố ngắm phường, ngắm người qua lại . Mấy anh đến thăm thì đã có mấy ẻm take care. Riêng mấy chị thì có chợ Đêm Bolsa nghe đâu là được lắm.


Còn nữa, đến Little Saigon để nói tiếng Việt và được thoải mái.. xả rác như người Việt. Và chẳng mấy chốc Little Saigon trở thành khu ghetto của người Việt ở xứ Hoa Kỳ.

Dặn dò, đến Little Saigon thì nhớ lận theo tiền mặt. Đi bất cứ nơi đâu, mua thứ gì cũng thấy cash only!

Wednesday, July 27, 2011

Chìa khóa

Là nó đây. Trong cái chùm có 4 chìa: room, door, gate và chìa khóa xe. Đặc biệt là có đồ nghề khui nắp keng. Do thằng bạn đi chơi Florida mua về tặng làm quà. Trên đó có dòng chữ tạm dịch là "sinh ra để chơi". Khi biết mình có đồ chơi, thằng nào trong buổi party cũng thường tìm đến nhờ vả. Rồi khen: Hay quá! Có lý quá.
Thôi đi cha nội. Mở xong rồi trả chìa khóa lại đây.

5h30 sáng Thứ Ba hôm qua, sau khi mặc bộ đồ đồ đi làm, xỏ đôi giày, với tay tắt đèn, xoay cái nút lock cái ổ khóa, kéo cánh cửa phòng. Vậy là xong! Nó đang nằm chình ình trên bàn vậy đó.
Chẳng lẽ cuốc bộ đi làm? Mà nghỉ ở nhà thì cũng lết lê đâu đó ngoài đường chứ làm gì được? May mà còn có cái phone để gọi cho anh bạn nhờ đón giùm.
 

Đi làm về sớm như mọi ngày. Chờ đến 6PM cô chủ nhà mới về, gọi anh locksmith ba bốn bận mới trả lời phone. Sốt cả ruột.
40 đồng.
Em có OK không thì anh đến giúp.
Có ai dám nói không khi mà đã 7PM.

Chắc là phải thay cái ổ khóa mới kiểu này để trị cái đểnh đoảng của mình.


Trong mấy tiếng đồng hồ ngồi chờ chủ nhà và locksmith. Vật vạ làm homeless ngoài đường mới thấy những thứ này xung quanh nơi mình sống.
Chợt nhớ đến câu nói của ông già thằng bạn ở VN qua thăm con cháu. Ổng nói với mình trên xe khi  đưa ổng đi chơi Hollywood, và lái vòng vòng thăm thú Orange County. Còn vợ chồng nó thì bận bịu làm ăn. Ổng nói như ri: Hạnh phúc thay cho những người không có của cải. Ông già hóm hỉnh và triết lý phết!


 Tưởng là có một ngày thứ Ba chết tiệt. Sau khi tẩy trần xong thì chuông điện thoại reo lên. Nhậu mày, ở nhà đó, tau tới chở. Vậy là 1-1 on Tuesday!

Monday, July 25, 2011

For ladies

Thứ Hai đầu tuần đi làm bao giờ cũng oải. Ai cũng nói vậy, nhưng ai cũng phải bật dậy khi alarm réo lên. Có anh bạn thường nói vui, đi làm thứ hai mà được lãnh paycheck thì mắt thằng nào thằng nấy sáng lên. Người khỏe liền. Hahaha..

Hôm nay đi làm biết là paycheck không có, nhưng có câu chuyện nghe được từ một người  bạn trong một buổi tiệc. Nay chép ra làm quà cho mấy chị và mọi người buổi sáng thứ Hai.

"Có hai vợ chồng vừa mới cưới nhau. Đêm tân hôn, anh chồng giục chị vợ đi ngủ. Nhưng chị vợ ngồi đếm phong bì, kiểm lại số quan khách và tổng kết số thu được bao nhiêu. Trong lúc đang đếm phong bì, bất ngờ chị vợ bật lên cười khanh khách. Thấy lạ, anh chồng hỏi: 

-Có chuyện chi vậy em? 

-Ai tặng quà cho mình nhiều à?

Chị vợ không trả lời, vẫn cứ đếm phong bì và lần này thì cười càng nhiều hơn. Anh chồng hỏi, chị nói:  Dạ, không có chi. Rồi chị vẫn cứ cười. 

Khi đến nằm bên cạnh chồng, chị vợ vẫn khúc khích cười hoài. Anh chồng gặng hỏi, thì lúc đó chị vợ mới trả lời:  - Dạ, em nhớ tới Mạ em.

Nhớ Mạ thì sao lại cười?

-Dạ, em nhớ Mạ hồi trước mỗi khi la mắng em thì hay nói với em câu ni.

Mạ nói gì? Anh chồng tò mò.

- Mạ nói với em là: Cái mặt của mi sau này lớn lên có chó mà lấy!"

Hihihi..