Friday, September 30, 2011

Lan man sau khi buồn

Những hẹn hò từ nay khép lại
Thân nhẹ nhàng như mây..(TCS)


1. Tôi thường lấy lời của bài hát này để trả lời cho những câu hỏi không có lời đáp, mỗi khi bạn bè phát hiện ra tôi có cái gì đó trục trặc, khang khác. Bài này nghe Pulse, thằng cháu của đứa bạn, hát ở Thanh Đa cách đây 10 năm. Và tôi nhớ hoài vì Pulse đang ở độ tuổi đôi mươi, lại chọn bài nhạc rất ít được phổ biến so với những ca khúc nổi tiếng xưa, hoặc thời thượng của Trịnh Công Sơn để hát thời đó.

Là sinh viên Bách Khoa, theo chơi trong nhóm bạn của ông chú, tuy có cách biệt về tuổi tác, nhưng Pulse thích về văn chương, nghệ thuật. Pulse làm thơ, nói về âm nhạc, chúng tôi bàn luận về triết học. Thích cà phê cà pháo, uống rượu và tôi nhớ hắn rất khoái chí khi được cho cuốn tiểu thuyết của Milan Kundera.
Nhóm chúng tôi thường tụ tập nhau hát ca và kháo đủ chuyện ở trên đời. Một quãng thời gian phong phú. Khó quên.

Sau này qua định cư ở Canada, Pulse tiếp tục đi học. Và Pulse có email nói là rảnh rang, hắn có lấy một vài credit của lớp triết học nữa. Thật là thú vị.
Rồi bất ngờ, cách đây mấy năm, chú cháu gặp nhau ở California. Lòng vòng một vài nơi, tôi đưa Pulse đến thăm mộ của Nguyễn Tất Nhiên. Đây là điểm thăm đặc biệt cho những người yêu thích văn nghệ, thi ca trong cái Tour Little Saigon của tôi.


Mộ của Nguyễn Tất Nhiên nằm ở vị trí rất đẹp, dưới một tán cây to. Chúng tôi đến thăm không hương không hoa. Chỉ có nỗi nhớ kéo con người gần lại. Khi đứng bên mộ, cả hai cùng nhau buột miệng nói đây là một thiên tài của thi ca miền Nam.

2. Hôm qua có một entry nhớ một người, nhớ mệt. Được mọi người chia sẻ nhiều.   Nhìn thấy comment của mọi người mà hoảng. Không biết làm sao mà trả lời từng người. Mong mọi người nhận cái entry này thay cho lời cảm ơn.

3. Hôm nay lại nhớ lan man người này, người kia. Nhớ về câu hát của Trịnh Công Sơn, nhớ về Nguyễn Tất Nhiên, nhớ về Pulse. Nhớ vui. Nay đem ra kể với mọi người.

Cảm ơn blog. Có chuyện vui, chuyện buồn, chuyện nhớ gì, bất kỳ một kỷ niệm gì. Viết một vài hàng ít ỏi, rồi quăng lên blog. Như trút được nỗi niềm. Như thêm được lời động viên. Cùng chia sẻ, tặng cho nhau là vậy.

4. Viết entry này cho kịp hết tháng Chín. Chạy theo thời gian mà bở hơi tai.

          

Thursday, September 29, 2011

Buồn (2)

1. Biết là she's gone nhưng mà vẫn nhớ rồi đâm ra buồn.
Em nói thôi đừng nhắn tin, đừng gọi nữa làm mình ngẩn ngơ. Mọi thuyết phục đều trở nên vô nghĩa. Có thêm một kỷ niệm.
Chuyện cũ, rồi, tìm nhạc để nghe.



Nhớ quay quắt. Buồn hiu hắt.
Bài này thể nào cũng được nghe lại vài lần mỗi khi cái mùa tâm trạng này về.

2. Nhìn xung quanh các nhà blogs, ai cũng có nỗi niềm. Mình buồn lây.

3. Hôm nay là thứ Năm, một ngày iêu thích.

Sunday, September 25, 2011

Touch - Khuấy động tâm hồn

Mấy tuần trước, nhân dịp tuần lễ phim ở Orange County, đi coi phim Touch của đạo diễn Minh Đức Nguyễn. Một câu chuyện xoay quanh cô thợ làm móng tay tên là Tâm, nói về công việc thường nhật xảy ra ở một tiệm làm móng tay (nail salon), đó là những mô tả đẹp về tình cảm của Tâm và gia đình, sự lãng mạn trong giao tiếp của đời sống và quan hệ trong công việc.

Tâm, cô thợ làm móng tay chân ướt chân ráo đến làm việc ở tiệm móng tay V.I.P. Ở đó, cô nhận những khách hàng mà những cô thợ lành nghề khác trong tiệm không thèm ngó đến. Và trong số đó có một khách hàng đặc biệt, anh thợ sửa xe tên Brendan. Sự đặc biệt của Brendan không chỉ là khách hàng nam giới duy nhất, đến tiệm làm móng tay nhưng chỉ để được Tâm rửa sạch vết bẩn của dầu mỡ trên bàn tay, và trả một khoản chi phí tiền công rất ít ỏi. Mà phía sau đó là câu chuyện về gia đình, về mối quan hệ vợ chồng của Brendan mà anh chia sẻ với cô thợ làm móng tay xinh đẹp.

Câu chuyện những tưởng chỉ đơn giản như những va chạm khởi đầu, sự tiếp xúc rất đỗi bình thường mà tính chất công việc đòi hỏi giữa khách và người thợ nail, nhưng dần dần tính phức tạp càng tăng lên khi họ đã thực sự chạm sâu và khuấy động những khoảng lắng tưởng như nằm ngủ yên bên trong tâm hồn của nhau.

Tâm có một người cha già không đi lại được, và cô vẫn thường đến chăm sóc ông mỗi tuần mặc dù tình cảm của cô bị người cha từ khước vì ông mắc chứng bệnh trần cảm.
Brendan có cô vợ xinh đẹp, anh mong được gần gũi, chăm sóc để biểu lộ tình yêu thương với vợ mình nhưng bị lạnh nhạt vì tính chất công việc của anh và cô vợ khác nhau.

Qua công việc ở tiệm nail thường ngày, hai người chia sẻ câu chuyện riêng tư cho nhau và Tâm giúp cho Brendan hâm nóng lại sự yêu thương, và bên cạnh đó Brendan cũng đã giúp Tâm tìm lại cảm xúc từ thưở ấu thơ tưởng như đã mất của cô.
Không đơn giản thông qua ngôn từ của câu chuyện mà cả hai kể cho nhau. Mà sự đụng chạm đơn thuần qua công việc đã khiến cho họ hút vào nhau tưởng như không cưỡng lại được. Ngôn ngữ đôi khi vẫn không thể diễn tả hết mọi cảm xúc. Những đụng chạm của Tâm và Brendan đã khiến họ chạm vào cái vô hình của nhau, làm cho cả hai rung động và điều kỳ lạ đã xảy ra. Cuộc sống của Tâm và Brendan được thay đổi hoàn toàn về mặt phẩm chất.

Vừa làm đạo diễn cho phim này và cũng là người viết kịch bản, Minh Đức Nguyễn có cơ hội chăm chút cho câu chuyện mà anh ấp ủ trở nên nhẹ nhàng.
Có thể xem phim này là một món quà dành cho những người Việt Nam làm móng tay ở xứ Mỹ thông qua những thước phim với màu sắc đẹp, tươi vui trong một câu chuyện cảm động.
Rất tiếc, theo tôi, phim thiếu đi những cảnh quay cận cảnh, những khuôn hình đặc tả về những động chạm vốn rất dễ tạo cảm xúc và sự rung động sâu hơn ở bên trong. Nhưng bù lại, với diễn xuất tự nhiên của Porter Lynn, diễn viên trẻ người Mỹ gốc Việt, đã khỏa lấp cho những thiếu hụt mà tôi nói ở trên sẽ còn rất nhỏ.

Porter Lynn diễn xuất như chìm vào vai Tâm. Toát lên vẻ tự tin. Cô như là một mặc khải cho vai diễn này.

Khi xem phim, tôi hy vọng phát hiện của Minh Đức Nguyễn về Porter Lynn, với nét nhẹ nhàng, thanh tú trên gương mặt Á đông khả ái này, sẽ được khai thác, rồi được nhiều đạo diễn người Việt, hoặc ngoại quốc của các hãng phim khác để ý để giúp cô thành công hơn nữa.

Một câu chuyện hay, những thước phim đẹp, lối kể chuyện về hình ảnh nhẹ nhàng.., đó là những điều kiện đủ để có thể đến xem phim Touch của Minh Đức Nguyễn mà không cần yếu tố phim có 3D như những phim đang trình chiếu nhan nhản trong hiện tại.