Wednesday, November 30, 2011

Bên ni bên nớ

Nhớ Saigon quá! Nghe bài hát này lại càng nhớ. Nhớ anh Quảng, Quang, Tùng, anh Thắng... và một vài người trong nhóm thợ hồ ở con hẻm đường Điện Biên Phủ.

Mình và Bằng, hai thằng chỉ biết vỏn vẹn một thông tin rất mỏng về anh Quảng và Quang: Đang xây căn nhà của ai đó ở con hẻm trên đường ĐBP gần ngã tư Hàng Xanh. Vậy là hai đứa lọc cọc trên chiếc xe đạp đi từng con hẻm, thấy căn nhà nào đang xây lở dở là chạy đến hỏi. Nhà nhỏ thì đứng ngoài nhìn người, hỏi loanh quanh một vài người thợ. Không phải thì bỏ đi. Nhà lớn thì đấm cửa. Xin lỗi. Rồi cũng bỏ đi. Hỏi nhiều quá đâm ngại và nản nên cả hai thằng thay nhau kêu tên anh Quảng và Quang. Thằng này: Anh Quảng ơi! Thằng kia: Quang ơi!
Chồm người qua hàng rào, ghé mắt qua lỗ khóa cửa sắt rồi gào tên thằng bạn, tên của ông anh thằng bạn.
Rồi cũng gặp. Quang nhào ra. Ôm chầm nhau mừng húm. Mình từ bỏ đời may công nghiệp ở Tân Bình. Nhận kiếp phụ hồ quận Bình Thạnh từ ngày đó.

Vất vả. Cực. Nhưng mà vui. Sống nhàu nát. Nhưng rất đã. Suốt ngày vật lộn với xi-măng, cát đá, sắt thép. Đêm về thư thái cùng nhau bên chai rượu, két bia, chuyền nhau cây guitare và hát cho nhau nghe. Hát. Giống như kể cho nhau thân phận của riêng mình.

Tất cả đều là dân miền Trung. Kẻ Huế, người Quảng, lưu lạc xứ người chẳng có gì ngoài cái giọng trọ trẹ ni nớ mô tê.

Bài này đoạn đầu giúc giắc hơi khó hát. Mấy anh em thường gào đoạn điệp khúc.
...Em có nghe bi ai tình ai ấp úng
Thương ai lạc loài, ăn mày xán lạn ngày mai
Đêm ni ai say đất lở, em ơi có nghe rạn vỡ
Vạn mảnh ly tan theo chuỗi cười
Bên tê thành phố tráng lệ
Giai nhân nằm khoe lõa thể
Bên ni phố vắng ôi lòng ngoại ô...

Đêm nay nhớ về Saigon. Nhớ anh em bạn bè. Nhớ cái quãng thời gian làm phụ hồ.
Chao ôi là tình!

Wednesday, November 23, 2011

Message

Hình: Google
Ý của mình là loại text message. Đang lúi húi đứng trong máy. Túi quần rung lên, ngó ra ngoài không thấy sếp, tay đang dơ nhưng mà kệ, quẹt quẹt lau lau. Móc ra coi thử nói chi: Chiều nay có độ!
Mà khổ thiệt. Đang đi làm có message nhảy vô. Phải tìm mọi cách lôi ra đọc cho dù đang bận. Để trong quần không yên. Không có check thì lâu lâu nó lại rung lên. Khó chịu! Thế là tìm cách chui ra phía sau máy, chạy vô trong restroom, hoặc đứng tại chỗ lơ láo nhìn quanh không có sếp thì bấm lẹ lẹ hồi âm cho kịp tin nóng hổi. OK. Got it!
Hồi trước ở VN gửi message là đỡ tốn tiền. Một cái text 500 đồng. Gọi một cuộc 2000 đồng/phút. Text cho nó rẻ.
Nhưng ở bên đây thì khác. Mặc dù phone còn dư phút, cùng một hãng gọi qua gọi về free nhưng mà vẫn cứ thích text. Một cái text mà bạn không mua trong plan của mình. Lỡ có ai gửi vô thì coi như 25cents nằm trong bill rồi đó. Vậy cho nên, ai nhiều chữ thì unlimited text. Nếu kiệm lời thì 300 hoặc 600 cái text một tháng cũng đủ xài.

Anh bạn Mr. Nhảm là điển hình trong vụ text này. Gọi phone vô, ít khi trả lời. Nghe cái voice message như vầy đây:  Hi. this is H.N.V.  Please send me a text message. You can also leave the voice message but the best thing to do, the best way to get... is give me a text message! Nói đi nói lại, nghe tới nghe lui thì gửi text là cách tốt nhất! Hehehe..

Mà message gửi qua gửi về rồi đâm ghiền. Lúc rảnh tay rảnh chân, móc cái phone ra là text. Gửi một lời chào buổi sáng. Khỏe không? Nhận được cái text hỏi thăm: Ê, làm chi đó mày? Coi như mình đã gửi đi và nhận lại được những nụ cười vui vẻ.

Nhận được message thì cũng trả lời liền. Và khi gửi message đi thì mình cũng mong nhận được reply hồi báo.
Cho nên. Lâu lâu lại lôi cái phone ra check check. Mặc dù túi quần không có rung lên nhưng mà vẫn cứ lôi phone ra check check. Lạ kỳ!

Saturday, November 19, 2011

Resize

Không phải là chuyện ảnh iếc như nhà Ms.Nguyen hay nhà anh Hoàng đâu. Tuần trước, thấy trời lạnh lạnh, trong người cũng rảnh rảnh nên cũng đi shopping như ai. Mà mình đi shopping thì cũng như mấy nhà ở bên East Coast đi chợ VN vậy đó. Năm bữa nửa tháng người ta đi mua nước mắm một lần. Năm, bảy tháng mình shopping một lần. Vô quơ được một mớ quần áo. Quần jean có, chemise có. T-shirt ngắn tay dài tay có, áo len mặc mùa lạnh có, tất vớ đủ cả.. Về nhà cắt bỏ mấy cái nhãn, mác. Ném vô máy giặt. Bấm nút. Rồi chạy vô ngồi coi trận banh cuối cùng của ngày chủ nhật - SNF.

Khi cái máy giặt kêu cái éeeccc báo là đã xong. Chạy ra lấy đồ chuyển qua mấy sấy. Lôi đống đồ ra. Rồi đứng cười ha hả một mình. Cái áo len mới mua size M thành size con nít như vầy đây.




Đem cho thằng nhỏ con của đứa cháu mặc thử để chụp tấm hình. Nó mặc xong rồi nó khóc ré lên vì tưởng là ép nó mặc luôn. Háháhá...

What wrong with your sweater? Đứa cháu hỏi.

No, I think what wrong with me thì đúng hơn.

Đúng là ba chớp ba nháng!