Monday, May 2, 2011

Bùi Chát, Osama và Field

Bin Laden chết, và tin Bùi Chát bị tù đến cùng một ngày. WTH is that? Tin vui và tin bực bội làm lẫn lộn vui, buồn.

Bùi Chát được giải thưởng, nhưng vì Giấy Vụn, nên không có care bằng field? Lẳng lặng đi, lẳng lặng về. Không tiền hô hậu ủng. Không được tặng nhà mà còn bị đuổi ra khỏi chỗ thuê. Haizzz...

Field được giải, cả nước mừng rần rần. Chắc là vì biết rằng cả 100 năm sau, chưa chắc gì có lại cái giải này. Thôi mừng đi, kẻo mất cơ hội. Uổng!

Bùi Chát được giải, kích thích tinh thần độc lập cá nhân. Dám làm, dám dấn thân. Những người trẻ tuổi Việt nam không run sợ, yêu sáng tạo trong điều kiện ngặt nghèo. Vậy mà không cổ xúy mà lại dấu nhẹm. Rồi còn bắt nhốt vô tù nữa.

Osama chết, khắp nơi người ta đều hồ hởi vì công lý đã được thực thi. Kẻ ác cuối cùng cũng phải đền tội. Không thấy biểu hiện, vô cảm!

Bùi Chát bị bắt, không biết công lý ở đâu? Tinh thần tự do bị chặt đứt đầu. Chán!

Nhảy múa vui mừng với một thân thể không có đầu, không tim. WTF are you?

Sunday, May 1, 2011

Một tin rất vắn - Sleepless in America

Osama bin Laden is dead!


Bye bye, sir!

Nước Mỹ lại có thêm một đêm không ngủ.

Dưới đây là nội dung bài báo mô tả về cuộc tập kích hạ sát Bin Laden. Trích dẫn từ nhật báo Người Việt.

Mọi chuyện khởi đầu từ danh tánh của một “giao liên.”

Giới chức cao cấp Tòa Bạch Ốc, khuya Chủ Nhật, rạng sáng thứ Hai, nói rằng, toàn bộ chiến dịch theo dõi bin Laden được khởi sự từ trước vụ “9/11,” trước cả các cuộc tấn công khủng bố đưa tay này lên hàng “trùm.”

Và chiến dịch theo dõi này “nóng” hẳn lên vào mùa Thu 2010, khi giới hữu trách khám phá một căn nhà khả nghi tại Pakistan.

Giao liên dẫn đến ông trùm

“Kể từ thời điểm chúng ta biết chắc rằng bin Laden là mối đe dọa, chính phủ Hoa Kỳ bắt đầu thu thập thông tin liên quan đến mọi nhân vật thân tín của y, kể cả các giao liên.” Một giới chức cao cấp của chính phủ Hoa Kỳ cho biết.

Sau vụ khủng bố 9/11, 2001, “những tay khủng bố bị bắt đã khai ra thông tin liên quan đến các tay giao liên thân cận của bin Laden. Trong số này, có một giao liên được để ý nhiều nhất, và chúng ta liên tục theo dõi tay này. Các đồng chí của hắn khai ra bí danh, đồng thời cho biết hắn nằm trong số những giao liên thân cận nhất của ông trùm.”

Đến năm 2007, phía Hoa Kỳ tìm ra tên thật của y.

Đến năm 2009, “chúng ta khám phá ra địa bàn mà tay giao liên này cùng người anh trai của y hoạt động, bên trong Pakistan. Hai anh em cực kỳ cẩn trọng. Và điều này khiến chúng ta càng xác tín: chúng ta đang lần đúng đầu mối.”

Căn nhà bạc triệu


Đến tháng Tám, 2010, “chúng ta tìm ra căn nhà nơi chúng trú ngụ, tại Abbottabad,” một địa điểm hẻo lánh.

“Nhìn thấy căn nhà này thì chúng tôi sốc!” Làm sao không sốc được, “căn nhà đặc biệt chưa từng thấy, nó là duy nhất, là ngoại hạng.”

Diện tích của căn nhà thì rộng gấp 8 lần các căn nhà khác trong địa phương. Nhà xây năm 2005, nằm ở ven thị trấn. Theo thời gian, một số căn nhà khác mọc lên, kế bên.

“Về mặt an ninh thì khỏi phải nói: Ngoại hạng; các bức tường cao 12 đến 16 foot; toàn bộ khu vực được bao quanh bởi tường là tường. Đường vào nhà phải thông qua 2 cái cửa an toàn.”

Còn một điểm rất khác biệt giữa cư dân trong căn nhà này với cư dân khác trong địa phương: Rác phải luôn luôn được đốt đi. Chưa hết, các mặt nhà ngó ra đường không có cửa sổ.

Căn nhà này chắc hẳn trị giá nhiều triệu Mỹ kim. Thế mà nó không hề có điện thoại và Internet.

Giới tình báo Mỹ kết luận, cái nhà lạ lùng này chắc chắn phải là nơi trú ngụ của một ai đó “hết sức quan trọng.”

Ngoài hai anh em tay giao liên, phía Mỹ còn phát hiện thêm, “một gia đình thứ ba cũng sống tại đây. Dựa vào số người sống tại đây, và thành phần các gia đình trong căn nhà, chúng tôi tin chắc, cái gia đình thứ ba ấy phải là bin Laden. Tin tình báo cho biết, bin Laden trú tại đó, cùng người vợ trẻ nhất của y.”

Mặc dầu không thể chứng minh, mọi thứ có vẻ quy về một đầu mối, và liên hệ chặt chẽ với nhau: an ninh căn nhà, nhân thân của mấy tay giao liên, và kiến trúc của toàn bộ khu vực.

“Các chuyên viên phân tích của chúng ta xăm soi từ mọi góc cạnh: Chẳng có “ứng cử viên” nào sáng giá hơn là bin Laden, cho căn nhà này.”

“Điểm then chốt của tất cả các lượng giá tình báo là, chúng ta rất tự tin rằng căn nhà này chắc chắn đang chứa chấp một tay khủng bố có hạng. Nếu nói theo ngôn ngữ xác suất thống kê: bin Laden có xác suất cao nhất.”

Mọi thông tin đều được giữ kín, “không chia sẻ cho bất cứ quốc gia nào,” một quan chức Hoa Kỳ tiết lộ. “Chỉ một nhóm rất nhỏ trong chính phủ Hoa Kỳ biết về chiến dịch này.”

Cuộc bố ráp

Toàn bộ chiến dịch bố ráp diễn tiến hoàn hảo, ngoại trừ một trục trặc cơ khí của một chiếc trực thăng. Không một ai trong nhóm quân nhân Hoa Kỳ bị hề hấn gì. Tất cả đã kịp rút lui trên những chiếc trực thăng khác. Quan chức Hoa Kỳ từ chối tiết lộ loại trực thăng tham gia chiến dịch. Họ cũng không cho biết có bao nhiêu quân nhân đảm nhiệm chiến dịch này.

“Chiến dịch này là một cuộc đột kích do một nhóm nhỏ đảm nhiệm. Nhóm nhỏ là để giảm đến tối thiểu mức thiệt hại có thể có. Nhóm đặc nhiệm chỉ có mặt tại căn nhà này chưa đầy 40 phút, rồi rút đi, không hề giáp mặt với chính quyền địa phương.”

Bản thân bin Laden cũng tham chiến.

“Bin Laden bị hạ sát trong cuộc nổ súng, khi nhóm đặc nhiệm của chúng ta áp sát vào căn cứ.”

“Ông ta có bắn trả không?” Một phóng viên đặt câu hỏi.
“Ông ta có chống cự, và ông ta đã bị hạ sát trong cuộc bắn trả.” Một quan chức Hoa Kỳ cho biết.

Có cả thảy 4 người đàn ông thiệt mạng trong cuộc đột kích này: Bin Laden, con trai bin Laden, và hai giao liên.

“Một phụ nữ cũng bị giết chết khi người ta dùng bà này làm bia đỡ đạn.” Thêm một phụ nữ khác bị thương. Giới hữu trách không tiết lộ danh tánh 2 phụ nữ này; và không rõ người vợ nhỏ của bin Laden có trong số này không.

Giới hữu trách Hoa Kỳ nói rằng sẽ “bảo đảm quản lý thi hài bin Laden theo đúng truyền thống và tập quán Hồi Giáo.”

Giới hữu trách cũng khuyến cáo, “có thể các đe dọa đối với nước Mỹ sẽ tăng. Chính phủ sẽ tiến hành mọi biện pháp phòng ngừa.”

Bộ Ngoại Giao vừa ra lệnh cấm du lịch Pakistan.

Về trường hợp: "Cánh đồng bất tận"

Trong khuôn khổ của liên hoan phim quốc tế Việt Nam VIFF - tháng Tư - 2011, tôi đã được xem phim "Cánh đồng bất tận", được dựa theo truyện ngắn cùng tên, nổi tiếng của nhà văn Nguyễn Ngọc Tư. Bàn về truyện này thì xin được miễn "mót lúa cuối mùa", vì đây là một tác phẩm văn học đã được bàn luận nhiều lắm rồi. Trước khi vào xem phim, cảm giác cứ thấy lấn cấn, và tò mò, mặc dù chưa đọc truyện này. Nhờ chưa đọc truyện nên dù sao thì vẫn cứ thấy thoải mái hơn những người đã đọc thuộc, thậm chí ghiền giọng văn của Nguyễn Ngọc Tư.


Làm phim dựa vào một tác phẩm văn học được nhiều người biết đến, về một mặt nào đó, là một lợi thế. Nhưng làm sao để nó thành công, và được tán thưởng thì không dễ chút nào. Trường hợp "Cánh đồng bất tận", theo tôi, có thể lấy đó là một ví dụ.

Nghĩ như vầy: Đạo diễn Nguyễn Phan Quang Bình sẽ không tự hào gì về phim này, chắc chắn anh sẽ rút kinh nghiệm nhiều. Thậm chí, có thể đạo diễn Bình không muốn nhắc đến phim này cũng nên(?).

Về nhà tìm truyện đọc, sau khi đã xem phim. Lờ mờ lý giải sự không gây ấn tượng của phim là do kịch bản. Nhà biên kịch Ngụy Ngữ đã không để lại dấu ấn điện ảnh gì khi chuyển thể tác phẩm văn học này. Ông đã bám quá sát vào câu chuyện, vì vậy những khung hình di động trên màn ảnh chỉ là một sự minh họa đơn giản cho nội dung văn học. Không tìm thấy ngôn ngữ đặc quánh của nghệ thuật hình ảnh thì rõ ràng những gì thấy trên màn ảnh là một sự lệch pha.

Xem phim, không tìm thấy được ngôn ngữ chắt lọc của hình ảnh, không thấy được những chi tiết đắt giá, không thấy được dấu ấn riêng biệt-Nguyễn-Phan-Quang-Bình. Đạo diễn trong phim này, mơ hồ là người đứng giữa chỉ làm công việc chạy qua chạy lại ghi nhận hình ảnh của tác phẩm văn học và kịch bản điện ảnh. Mà công việc này thì đã có nhà quay phim hoặc giám đốc hình ảnh - director of photography (DP) trong đoàn phim đảm trách.

Với những phim mà nội dung là một câu chuyện có sẵn như "Cánh đồng bất tận", hay "Chuyện của Pao", hoặc những phim có nội dung hình thức chuyện kể tương tự khác... Thì việc kết hợp toàn bộ những cảnh quay lại để thành một câu chuyện về hình ảnh, đòi hỏi nhà đạo diễn phải có tư duy sáng tạo và logic để kể câu chuyện làm sao thu hút được người xem.
Ai đã từng xem "Chuyện của Pao" (Hải Yến đóng), cũng có lối dẫn chuyện như Nương trong "Cánh đồng bất tận" thì sẽ có cái nhìn đánh giá về lối kể chuyện bằng hình ảnh của phim nào hấp dẫn hơn.

Đạo diễn làm phim này không hay là do kịch bản, là do không kể được câu chuyện một cách sáng tạo theo lối của riêng mình và một phần do diễn xuất của nhân vật trong phim.
Đã đành, không tìm thấy sự sáng tạo về mặt điện ảnh trong phim, người xem rõ ràng nhìn ra được nhân vật Sương (Hải Yến đóng) cũng một phần làm cho phim này bị hỏng. Diễn xuất không có gì nổi bật, thể hình và chất giọng yếu của Hải Yến không phù hợp vào vai gái làng chơi. Vì vậy, khâu casting, chọn vai cho nhân vật này đã sai lầm khi giao vai Sương cho Hải Yến.
Không trách gì Hải Yến, không thể đòi hỏi gì nhiều ở cô khi cô cầm trong tay một kịch bản xơ cứng của Ngụy Ngữ, dưới sự chỉ đạo về mặt diễn xuất thiếu sáng tạo của đạo diễn Nguyễn Phan Quang Bình. Tiếc là... cô Phượng trong " The quiet American" đã quá ngoan ngoãn làm theo những gì nói trong kịch bản, bám sát vào câu chuyện để rồi không một chút bứt phá.

Nhà biên kịch Ngụy Ngữ, đạo diễn Nguyễn Phan Quang Bình, diễn viên Hải Yến đã cảm thấy lúng túng khi đứng bên cạnh người-nổi-tiếng-văn-học "Cánh đồng bất tận".
Vì vậy, phim này là một phim dễ được ưu ái về mặt nội dung đối với những ai đã từng đọc truyện của Nguyễn Ngọc Tư. Và phim này gây được cơn sốt vé đối với những khán giả chưa đọc truyện, vì tò mò muốn "xem-câu-chuyện-nổi-tiếng" như thế nào cũng là điều dễ hiểu.