Sunday, May 29, 2011

Tháng Năm, California, Màu phượng tím

1. Tháng Năm là tháng của tôi. Mặc dù khai sanh là tháng Hai, nhưng tôi được ra đời giữa lúc tang chế của ông Ngoại. Cho nên chắc chắn tôi thuộc là những đứa con của tháng Năm. Vì sao ngày sanh tháng đẻ ghi trong giấy khai sanh cũng không đúng thì tôi chịu. Chắc có lẽ ba tôi khai trụt tuổi con cái để tránh quân dịch ở thời buổi loạn ly? Hoặc để cho con lớn xác lên chút, ít tuổi để khi đi học không bị ăn hiếp? Hoặc có thể con đông, ông không nhớ đẻ ngày nào? Ngày nào đi làm giấy thì ghi đại luôn ngày đó. Ba, thiệt là người dễ tính. Miss you, Dad! 
Mà người Á Đông thường không quan trọng chuyện ngày sinh tháng đẻ (?). Ừ, sinh ký tử quy mà.

2. Một cách trùng hợp ngẫu nhiên, tôi đặt chân lên nước Mỹ, đến California cũng là tháng Năm. Đây cũng là thời điểm đáng nhớ trong cuộc đời. Mọi sự thay đổi trong cuộc sống đều luôn quan trọng. Chọn một điểm mốc thời gian để mà ghi nhớ là điều tất nhiên. Yeah, May is mine!
Nhớ gì về cảm giác lần đầu tiên khi đến xứ này thì chắc là chịu thua. Chỉ nhớ là rất lóng nga lóng ngóng. Ngơ ngơ như bò đội nón. Bộ dạng này thì luôn luôn gặp phải mỗi khi đến bất kỳ một xứ lạ nào. Không riêng gì đối với nơi này. Thật ra, cái cảm giác lâng lâng, nhẹ nhõm thì đã có hồi khi phỏng vấn và nhận tờ giấy hồng (tức là sổ đỏ = giấy chứng nhận quyền sở hữu đất) ngay tại tòa Tổng lãnh sự HK ở Sài gòn. Ừ, mà đó cũng có thể gọi đó là đất Mỹ. Vậy, cảm giác đặt chân lên đất Mỹ là lâng lâng. Hehehe.



Quyết định book vé theo hãng United vì tìm hiểu, biết là hãng này ghé ở Hongkong, muốn biết cái sân bay Hongkong ra làm sao, vì nghe đồn là đẹp lắm do mới được xây dựng lại. Thêm nữa,  biết hãng United đáp xuống San Francisco, sau đó sẽ có tiếp một chặng nội địa bay xuống Los Angles. Đó cũng là cơ hội qua một chuyến bay mà biết được 3 sân bay lớn, cũng là cơ hội ngắm nhìn bờ Tây nước Mỹ trên máy bay. Suốt hành trình từ SF xuống LA, máy bay còn nhiều chỗ, được ngồi ghế có cửa sổ, nên tôi đã dán chặt mắt mình để khám phá California.

Hồi trước đi học, được dạy dỗ và giảng nghĩa để hiểu từ vĩ đại.  Đặt chân lên xứ lạ, thấy sân bay lớn, đất đai mênh mông, nhà cửa được xây dựng, quy hoạch ngăn nắp, xe cộ quá nhiều, hệ thống freeway cuồn cuộn, sừng sững.... Trầm trồ, Nước Mỹ!
Sau này, có dịp được đi nhiều tiểu bang khác, khám phá được nhiều điều về cuộc sống ở xứ này. Thì  vỡ lẽ thêm ra được nhiều thứ.

Nước Mỹ là một ví dụ chính xác về hình ảnh để thấy được sự vĩ đại.



3. California, California.. biết đến California từ một bài hát nổi tiếng của ban nhạc Eagle.Thời tiết của California gợi cho tôi nhớ về Dalat. Cái không khí nhẹ và lãng đãng của California khiến cho tôi khắc khoải nhớ về cao nguyên nắng gió một thời lang thang của tôi . Và khi đặt chân lên tiểu bang danh tiếng này vào tháng Năm, tôi đã bị hớp hồn bởi  cây hoa phượng có bông màu tím, khiến cho tôi thảng thốt buộc miệng: Đẹp và lạ!


Phượng tím California không rực rỡ khoe sắc đỏ như phượng vĩ của miền nhiệt đới. Cái màu tím bàng bạc, màu tím phôi phai như được loãng tan một cách nhẹ hều dưới cái sắc nắng tháng Năm nhưng vẫn thoảng nghe mùi của hương khí lạnh. Màu tím lạnh trong sắc nắng ấm.

 Ôh, Phượng tím California. Ta mê nàng!



Thursday, May 26, 2011

Ước chi..

1. Hôm qua đi dự cái party gia đình của một người bà con mừng đứa cháu ra trường Junior High. Ở bên đây bất kỳ lý do gì mà chụp được là mở tiệc gặp mặt nhau để nhậu nhẹt. Đến nơi, kẻ lạ, người quen chào hỏi rối rít. Tụi nhỏ con chủ nhà gặp mình vẫn chào: Chú ông. Chú ông. Lâu nay quen cái cách gọi này. Nhưng nhớ cái entry Việt Ngữ bên nhà chị Ba Đậu, mà tủm tỉm cười. Số là, chủ nhà là con của ông anh họ. Nên gọi bằng chú. Con của nó cũng bắt chước: chào chú thì bị ba nó chỉnh sửa. Không được, phải gọi là ông. Sửa hoài mà cứ lộn hoài. Cho nên tụi banana này sáng tạo cái từ Chú ông để chào cho chắc ăn. Tiếng Việt được sáng tạo thêm. Ở hải ngoại tiếng Việt không chết! 

2. Scotty được American Idol năm nay, mẹ con Đậu đũa, chị Polka Dots, dân North Carolina chắc là sướng tê người, hỉ? Chú này có cái voice rất sexy, lại thêm khi hát kèm nụ cười nhếch mép rất ngạo đời. Fan nữ nhảy xổng vì chàng cũng phải.
Thêm, miềng thì hơi rầu chút xíu vì hôm qua Oklahoma thua Dallas. Coi như cái ticket một trăm đồng bạc mua ở  Vegas bet on OKC đi toong. Hic. Không phải là dân gamble nha. Mua thử thời vận thôi mà. Ta nói đen bạc thì đỏ tình mà lị. Hehehe..

3. Lại chuyện cô dâu người Vịệt bị đâm chết ở đất Hàn. Nghe mà cứ điên tiết Vịt lên.  Mợ Lún nói buồn cho phụ nữ Việt nam đến rách cái màn hình youtube quả là không ngoa.
Bao giờ thì mới hết rách đây hả trời?!
Nghĩ, Võ thị Sáu, Nguyễn thị Minh Khai... hồi xưa đi theo cách mạng chống Tây có lẽ là sợ bị tụi nó hiếp. Chứ cách mạng gì đâu mà bây giờ nữ nhi Việt nam cứ cái kiếp làm dâu, làm nô lệ, suốt đời phục dịch... rồi bị chết thảm nơi xứ người như vầy nè?  Không rầu sao được? Ước chi..

4. Đọc báo, coi news, nghe đài, ngóng chuyện VN, nghĩ chuyện nhà thấy mà rầu mà không làm gì được. Rồi thở dài buông chữ Ước chi... Ừh, ước chi! Ước chi tui được làm Tổng bí thư Đảng CS Việt nam. Tui sẽ tuyên bố giải thể Đảng CSVN trước Quốc hội, trước đồng bào, trước bàn dân thiên hạ. Để cho nước VN được ngẩng cao đầu và cuộc sống của dân VN bớt khổ.

5. Viết thêm, toài cái số 4 ước chi là để ủng hộ chuyện có bầu nhưng bệnh-gì-cử.

Monday, May 23, 2011

Im lặng là đồng lõa

Hôm trước, đọc cái Đơn xin hẹn hò bên nhà của Phú Mỗ, tôi cũng đã nghĩ đến cái chuyện kinh khủng này. Mặc dù có thoáng nghĩ đó là bản dịch đùa cho vui. Nhưng không phải ngẫu nhiên mà người ta soạn cái mẫu đơn ác lạ đó.
Hơn nữa, vào thời điểm đó trùng hợp với cái tâm trạng buồn và chán, thì nghe được một câu chuyện của một người bạn. Tính đưa vào cái entry buồn thêm cái số 6 nhưng thấy nặng nề quá, cho nên thôi.

Hôm nay, đọc cái này bên nhà chị Ba Đậu. Không thể im lặng được. Chuyện của tôi biết là như thế này:

Một cô bé đã bị chính cha của mình abuse rất nhiều lần, và khiến cho em rơi vào khủng hoảng tinh thần trầm trọng. Em phải nhập viện, và cầu cứu đến sự giúp đỡ của bác sĩ tâm lý. Em muốn tố cáo kẻ đã lợi dụng thân xác của em, nhưng gia đình bên nội đã ngăn cản. Vì không muốn mất thể diện của dòng họ. 
Oh, Gosh! Một đứa trẻ đã phải chịu  mang nỗi nhục nhã bên trong mình để cứu lấy những người lớn. Một tâm hồn vô tội bị hoen ố nhưng không được phép rửa sạch vết thương lòng của mình vì phải nghĩ đến sự sống còn của kẻ nhẫn tâm. Vì huyết thống của kẻ ác đã tạo ra mình và đang tuôn chảy ở trong mình. Em phải có trách nhiệm để giữ thanh danh cho họ. Em phải gieo rắc niềm hy vọng và sự hối lỗi đối với kẻ đã vấy bẩn lên cuộc đời mình.

Tôi chưa gặp được người em gái trong câu chuyện mà tôi đã được nghe. Tôi chưa biết cô bé tên Tr đó là ai trong câu chuyện bên nhà chị Ba Đậu mà tôi vừa mới được đọc. Tôi  chỉ được biết, được nghe một cách tình cờ, và trong tôi đã gợn lên lòng ghê tởm. Tôi ghê tởm mọi người, và tôi ghê tởm với chính mình. Lòng ghê tởm đối với cái ác đã hiện diện khiến cho tôi trở nên lố bịch. Vì thiện và ác đều cùng tồn tại trong mỗi một con người.

Mà ừ nhỉ, nếu nhìn vào cuộc đời bằng con mắt thờ ơ, bàng quan thì có dễ thở hơn không?
Nhưng tôi đã bị ám ảnh bởi hành động vô luân đó!
Không phải là kẻ đi rao giảng đạo đức. Vì vậy, tôi không thể tỏ lòng thương hại, hay độ lượng cứu vớt cho những kẻ vô trí, vô minh.
Cũng không mang trọng trách hay có tư cách gì để trừng phạt ai. Nhưng tôi có quyền đòi hỏi cái ác phải được trừng trị.

Tôi buộc phải ói mửa ra thành lời để làm hạ hỏa sự phẫn hận và lòng ghê tởm.
Đơn giản, tôi đang chống lại cái ác trong chính bản thân mình. Tôi biết tôi đang tự hủy diệt, vì đã không chọn sự câm lặng để mong tìm sự vui vầy, khu trú.

Đời,  về cơ bản là buồn. Sống ngụp lặn trong bi lụy, và phải quẫy đạp để chống lại cái ác đang ngự trị.

Xin chia sẻ entry này cùng chị Ba Đậu.