Thursday, February 14, 2013

Câu chuyện tình yêu

"Đám cưới xong. Ông bảo, phải gác việc riêng lại để dành niềm vui cho ngày đất nước thống nhất. Và quyết định không động phòng, ông nói lỡ có bề gì thì bà cũng còn giữ được trinh tiết mà đi lấy chồng khác. Giao phó việc nhà lại, ông tập kết. Đi lút một cái hết mấy chục năm. Bà ở vậy chăm sóc cha mẹ chồng. Mấy lần ông bà già khuyên cứ đi bước nữa, nhưng bà vẫn ở vậy trọn bổn phận dâu con; ngày làm ruộng đêm nhận nhiệm vụ giao liên, canh gác cho cách mạng.

Giải phóng được 10 năm ông mới trở về. Bấy giờ đã là một cán bộ có vợ Hà Nội và 6 đứa con lấp xấp tuổi nhau. Bà nuốt nước mắt bỏ đi, bỏ lại sau lưng 30 năm làm dâu không chồng, không con...Trước lúc chết, ông cho người đi tìm bà. Bên gường bệnh ông đã nói lời xin lỗi. 

Tui gặp người đàn bà 83 tuổi vẫn còn nguyên vẹn trinh tiết này trong căn nhà tình nghĩa xây ọp ẹp, nằm bên mép sông Tiền. Nghe câu chuyện của bà, nó không quá đặc biệt, giống như những câu chuyện li tán khác trong chiến tranh. Cũng tự hỏi, đó có phải là tình yêu; hay đơn thuần chỉ là sự cam chịu, an phận và đức hy sinh căn cố của phụ nữ Việt truyền thống. 

Bà vẫn lặng lẽ sống. Một mình với 180 ngàn/tháng chế độ dành cho người già neo đơn cùng với 180 ngàn/tháng cho người thuộc diện chính sách. Tui ngắm bà ngồi trong căn nhà tình nghĩa vá víu tứ bề. Mặt bà ngước lên nhìn thấy trời xanh lọt qua mái lá, mà không nghe có lời giải đáp nào..."

Câu chuyện trên đây tôi đọc được trên FB của người bạn. Mượn về để chia sẻ với mọi người nhân ngày lễ của hoa hồng và chocolate.

Câu chuyện này có thể không hay và cũng không lạ lẫm gì đối với một số người. Nhưng lại mang đến cái cảm giác như có một vết xước ngang lòng khi đọc nó.

8 comments:

  1. Mình cũng đọc ở FB CGDL. Cảm giác nhức nhối...
    tới nỗi mình muốn hét lên với những comment tôn vinh đức hy sinh ở câu chuyện này rằng sự hy sinh đã đặt vào nơi không đáng nhận, và xinh đừng tôn vinh, xinh đừng tôn vinh.

    ReplyDelete
  2. Câu chuyện cho ngày này. Khó còm, chỉ nghĩ, đau quá.

    ReplyDelete
  3. Buồn quá, thương bà , trách ông, nhưng cũng trách cả sự cam chịu đến nhược cả một đời người :(

    ReplyDelete
  4. Nhói lòng! ....nghẹn nghẹn!

    ReplyDelete
  5. Câu chuyện buồn, thương cho bà cụ hy sinh cã đời người.

    ReplyDelete
  6. Day khong han la "chuyen tinh" vi toi khong nghi ong yeu ba. Ong lay ba co le de co nguoi cham soc cha me, ranh tay di lo viec nuoc ma thoi. Ba da hy sinh cho 1 moi tinh khong he co.

    ReplyDelete
  7. Thu đúng, người đàn ông này quá ích kỷ, còn bà...biết nói sao???

    ReplyDelete